Truyện Teen - Lọ Lem Ngố Và Hoàng Tử Ngốc

15:34 02/04/2013
 
Thích 0  Bình luận 0

Lọ Lem Ngố Và Hoàng Tử Ngốc - Lily

Tác giả: Lily
.
Status: Cuộc sống là hình vuông bởi vì nó có 4 cạnh: yêu, ghét và vui, buồn, chúng lần lượt song song nhau và không bao giờ thiếu nhau được…

Tình bạn là hình tam giác bởi vì nó có 3 cạnh:yêu thương, chung thuỷ và cảm thông, chúng lần lượt nối với nhau và không bao giờ tách rời…

Tình yêu là hình tròn bởi vì tình yêu không bao giờ có bắt đầu và kết thúc, bạn cứ đi và đến một ngày, bạn sẽ phải quay trở lại nơi mà bạn bắt đầu…
.
Đó là sự thật trong cuộc sống...
.
.
CHAP 1: TAI NẠN
.
Đang rảo bước trên đường, Xu tận hưởng cái không khí mát mẻ của mùa thu, thả mái tóc hạt dẻ tung bay theo gió, Xu tự cươì một mình. Thầm nghĩ " giá như có 1 chàng hoàng tử xuất hiện như trong cổ tích thì tốt và..." và không để cho Xu nghĩ tiếp thì 1 chiếc xe lao nhanh trên đường với tốc độ khủng khiếp xẹt qua khiến Xu giật mình nghã sóng xoài trên đường. Chiếc xe kia bây giờ đã giảm tốc độ và quay lại đến chỗ Xu bị ngã.

- Không sao chứ..?

Xu ngẩng mặt lên nhìn kẻ vừa gây cho mình những vết xước trên da, cau có nhìn lại với vẻ bực tức

- Thấy tôi có vẻ không sao à..? đi đứng kiểu gì thế?

- Tôi chạy xe mà..có đi bộ đâu mà đi với chả đứng...người thắc mắc điều này phải là tôi mới đúng.

Xu suýt ngất vì câu nói lí lẽ của cậu ta..Xu chưa từng gặp người nào mà khó ưa như cậu ta..vừa lạnh lùng vừa xấu xa..mặt Xu nóng ran..định mắng cho cậu ta 1 trận thỳ...

- Định nằm đó ăn vạ à..còn lâu nhé..đứng dậy đi

- Cậu quá đáng nó vừa vừa thôi chứ..đã sai lại còn tỏ vẻ, tôi thế này bảo đứng là đứng được à, cậu là cái đồ xấu tính, là ng gxfgxkhckyfyty,...

Xu lấy hết sức quát um lên khiến mọi người xung quanh phải giật mình. lúc này cậu ta bối rối và khó chịu trước những ánh mắt mọi người, cậu ta liền đưa tay bịt mồm của Xu lại rồi kéo xốc Xu đứng dậy

- Có im đi không thì bảo, nếu còn la nữa là tôi cho cậu gặp diêm vương đấy! đừng trách tôi.

Xu tái mặt đi vì câu nói lạnh lùng và hùng hồn đó khiến Xu im bặt. dù gì Xu cũng là con gái.

- Lên xe đi

- ...

Xu không nói gì và leo lên xe cậu ta như 1 con robot nghe lời. trên đường đi, chợt giật mình vì không biết mình đang làm gì nữa, đang đi đâu. Chỉ biết người ta thấy trên đường có 1 chiếc xe 1 trai 1 gái lao nhanh trên đường với vận tốc chống mặt và tiếng la kinh hoàng của 1 cô gái có chất giọng tốt.

- Muốn chết hả??_chiếc xe dừng đột ngột khiến Xu gập người về phía trước đập mạnh vào thân hình cực kì chuẩn của cậu ta

- Uizaaa... ác thật, cậu đưa tôi đi đâu thế, mà cậu có thôi ngay cái trò hù tôi có được không?

- Tôi chưa bao giờ nói những điều không thể , nhớ lấy. đừng nói nhiều, xuống xe

- Làm gì? đây là đâu?

- Có mắt không đấy, bệnh viện, vào kiểm tra đi, mong là không gặp lại lần sau..bye

Nói xong, chiếc xe lao vút vào khoảng không gian đen nghịt....

19h tối

Cô ấy kiểm tra và băng bó vết thương, lúc định ra về.. tự nhiên Xu chợt giật mình, Xu có mang theo tiền đâu cơ chứ, điện thoại cũng không, kiểu này...

- Chỉ bị xây xước nhẹ thôi, không sao đâu cháu

- Cảm ơn bác.. bác..có.. thể..cho..cháu gọi nhờ 1 cuộc điện thoại không ạ?? cháu xin lỗi nhưng cháu quên mang theo tiền rồi_ Xu cúi gằm mặt xuống.. ngại ngùng

- Có người trả tiền rồi, cháu có thể về

Xu ngạc nhiên..ra khỏi bệnh viện..xu lại tiu nghỉu..chẳng nhẽ đi bộ từ đây đến nhà ............

- Cô ơi, cô ở đâu lên xe tôi đưa về. cậu chủ bảo là tôi phải đưa cô về

- Cậu chủ??

- À, là người gây ra vụ tai nạn cho cô hồi chiều. cậu chủ bảo là đưa cô về nhà

- Tại sao? _ xu ngớ người ra, tỏ vẻ khó hiểu

- Trả nợ... cậu chủ không bao giờ muốn nợ ai

Xu lên xe và chiếc ô tô đen lao nhanh trong màn đêm đưa cô về..
.
.
.
CHAP 2: TRUY SÁT
.
Ngồi trong xe cô quan sát kĩ người đàn ông đang đưa cô về, từ trên xuống dưới mặc 1 bộ đồ màu đen, chắc cũng hơn Xu 2 tuổi là cùng. Nhưng ở anh ta có chút gì đó của những kẻ máu lạnh của bọn xã hội đen mà xu đã từng xem phim..nhưng mà cũng đẹp trai đấy chứ..ô hô

- ĐOÀNG.. ĐOÀNG...
Đó là tiếng súng phát ra từ 3 chiếc xe từ phía sau, họ đang tiến sát chiếc xe BMW mà Xu đang ngồi.

- Phải giết được người ngồi trong xe cho tao..nhất là thanh toán bằng được tên nhóc Báo Trắng..đứa nào giết được tao thưởng_đó là tiếng nói hung dữ của chiếc xe phía sau trong tình thế hỗn loạn.

- Khốn kiếp thật_tiếng nói của anh lái xe..

- Sao cơ??

- Thanh toán giang hồ.

- HẢ?????

- Chưa từng nghe hả?

Cô bàng hoàng, những cảnh như thế này Xu chỉ được xem qua phim hành động mà thôi chứ chưa bao giờ sẽ nghĩ đến là mình sẽ được chứng kiến tận mắt và đối mặt với nó như thế này

- Chuyện gì thế này? phải làm sao đây? Tôi mới 17t mà..làm ơn_Xu khiếp sợ..mồ hôi chảy.ra...cắn chặt môi..thầm ước sao có thể nguyên vẹn về nhà_1 ngày chủ nhật tồi tệ.

- Cô bình tĩnh. cô hãy lấy chiếc điện thoại trong túi áo của tôi và lục trong danh bạ gọi ngay cho Báo Trắng-cậu chủ của tôi.

Xu cố nuốt nước mắt vào trong lấy điện thoại gọi..

- Tôi đang cố lái xe tránh chúng nó. cô làm ơn nhanh có được không, nếu không cả 2 cùng chết đấy hiểu chưa?

- Hic, tôi đang cố đây_tiếng súng nổ khiến cô không dám động đậy.

- Tút..tút....mày đang ở đâu đấy, mỗi việc đưa con bé đó về mà lâu thế

- Cứu cứu chúng tôi_ Xu cố gắng bình tĩnh cất lời

- Khổ quá, cô nói là Vện Đen đang bị bọn Sói truy sát,, cần người tới giúp, nhanh lên..tôi sắp không trụ nổi với bọn chúng rồi

- Vâng..

Trong màn đêm.. chiếc xe BMW lao nhanh trên đường với tốc độ khủng khiếp..3 chếc xe đuổi theo cùng với tiếng súng vang dữ dội..

- Anh vừa lái xe vừa bắn thế nhỡ lệch tay lái thì sao?? hic..ngày mai tôi còn phải đến trường, tôi còn có những hoài bão nữa..huhu..sao số tôi khổ thế,,,

Lí do của Xu không thể củ chuối hơn được nữa,, mọi người thường gọi Xu là xu ngố cũng vì lẽ đó..ngây thơ ngờ nghêch...lúc này tên được gọi là Vện đen cũng phải bật cười trong lúc này

- Cô im đi được không. Chưa từng thấy ai ngốc thế..

Xu nghe xong càng đau khổ hơn...khóc um lên..cô ước gì bây giờ có anh trai ở đây, anh trai xu luôn chăm sóc và chưa từng để ai bắt nạt Xu cả, bố mẹ Xu mất sớm trong 1 vụ án 14 năm trước. Lúc đó Xu mới 3 tuổi, bố mẹ đều là công an và đã chết trong vụ án bí ẩn đầy kinh hoàng ấy. Và cho đến bây giờ vẫn chưa tóm được tên cầm đầu_kẻ giết bố mẹ Xu. Đó là nỗi đau lớn nhất mà anh em Xu phải chịu đựng. Bố mẹ mất. Anh trai là người luôn quan tâm lo lắng nhất cho Xu. Nếu biết Xu đang ở trong tình thế này thì anh sẽ không ngại mà cứu Xu đâu...đáng tiếc thay đó chỉ là hi vọng..Vả lại anh xu đang đi công tác xa...làm sao có thể bất ngờ mà xuất hiện ở đây như mọi cảnh giải cứu nguy hiểm trong phim đươc.HUHU...

- ĐOÀNG..._chiếc xe đột nhiên chạy chậm lại rồi dừng hẳn

- Khỉ thật. Chúng bắn thủng bánh xe rồi

- Gì cơ? _Xu tái mặt, muốn ngất lịm đi nhưng tình thế không cho phép

- Xe không chạy được nữa

-HẢ??

- Xuống xe và tìm chỗ trốn thôi_nói xong Vện đen lôi Xu ra ngoài chạy nhanh nhất có thể_Cùng lúc đó, 3 chiếc xe kia dừng lại và tiến đến chiếc BMW..

- Chó chết, chúng trốn rồi, tìm đi

- Kìa, đại ca ơi..

- Đuổi theo..đứng đó làm gì nữa. thằng ngu

- Hình như không có tên nhóc Báo Trắng, chỉ có thằng Vện và 1 đứa con gái

- Đuổi theo cho tao. lũ khốn

Vện cùng Xu chạy lần theo những nơi nhỏ hẹp để chúng không thấy được..nhưng đột nhiên

- Á

- Lại gì nữa

- Tôi bị trật chân rồi, huhu , không chạy được nữa

Cùng lúc đó, lũ được coi là Sói cũng đuổi kịp tới.. Vện nổi tiếng trong giang hồ là tay "Bá trúng bá phát" chỉ đứng sau Báo Trắng nhưng thật không may..

- Crạch..crach.. khỉ thật..hết đạn rồi

- Vậy là xong..Xu nói trong thất vọng

- HAHAHAHAHAHAHAHAH..CHÚNG MÀY TƯỞNG THOÁT ĐƯỢC À? bắt chúng cho tao
.
.

Xu và Vện đen bị tóm.

- Đại ca..tụi e tóm được chúng nó rồi

- Các người . sao lại bắt tôi. tôi đâu có gây thù chuốc oán gì với mấy người đâu..tha cho tôi

- Hãy tha cho nó đi. Có giết thì giết tao đi_Vện đen với ánh mắt đầy sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống bọn người này nhưng vô ích.

- KHAKHA_tiếng cười đầy dã man của tên cầm đầu - Đường đường là Vện Đen cận vệ tên Báo trắng nổi tiếng lạnh lùng, giết người không chớp mắt mà phải van xin tao ư..Nực cười..Chắc con bé này là người yêu Báo Trắng à..xử con nhỏ trước cho tao, để nó biết thế nào là đụng vào Sói này.

Một tên tiến tới, dí súng vào đầu Xu..

- Xin lỗi cô e xin đẹp nhé_lúc này, mắt Xu mờ đi. Tuyệt vọng, ngón võ Karate mà Xu được học trong tình thế này cũng chẳng giúp được gì..chúng có súng và đông người. Xu ngước nhìn xung quanh 1 lần nữa như để từ giã cõi đời..
- ĐOÀNG...
.
.
.

CHAP 3: THOÁT CHẾT
.
Xu ngã xuống đất, những hình ảnh người thân, bạn bè hiện về, những kí ức xa xôi và cái chết của bố mẹ mà Xu đã tận mắt chứng kiến. Cô nhớ anh trai, cô thầm xin lỗi anh và tìm về bố mẹ ở thế giới bên kia, giọt nước mắt trào ra.....nhưng......hình như cô không cảm thấy đau thì phải, hình như cô chưa chết, vẫn còn sống sao???

- Cái khỉ gì thế??? _1 thằng trong bon người thằng Sói

Người sắp tiễn Xu lên thiên đường ngã xuống ngay cạnh Xu, Xu choàng mở mắt. Là anh ta, Báo Trắng, trên chiếc xe đen bóng loáng trong màn đêm, mặc dù ở với cự li xa , ánh sáng mập mờ nhưng Báo Trắng vẫn nhắm chuẩn con mồi

- Khỉ thật, bọn Báo Trắng, chúng dẫn quân tới, chuồn thôi

- ĐOÀNG.. ĐOÀNG.. ĐOÀNG...._tiếng súng vang liên hồi giữa 2 phe, Vện lúc này quay ngược lại giáng đòn mấy tên đang giữ mình và thoát khỏi quân Sói,, Quân của bọn Sói kia yếu thế,, từ 10 tên băng đảng bây giờ chỉ còn 3 tên.. Xu ngồi dậy, định chạy ra khỏi bọn Sói để đến bên Báo Trắng..mặc dù bây giờ Xu biết bên nào cũng là người xấu nhưng linh tính mách bảo rằng Báo Trắng sẽ giúp Xu..nhưng thật không may cho cô

- Định chạy hả con, mày khôn đấy. nhưng tao còn khôn hơn mày nhiều.. cưng à.!

Xu bị tên cầm đầu giữ lại..lúc này 2 phe tỉ lệ chênh lệch nhau.. mặc dù cả 2 bên đều mỗi bên 10 tên nhưng bây giờ bên Sói chỉ còn 2 tên cận vệ thoát chết dưới tay Báo Trắng.

- Chắc đây là người mày hả?? _vừa nói Sói vừa vuốt ve khuôn mặt của Xu với đầy thách thức với Báo Trắng. Xu im lặng.. mắt nhìn về Báo Trắng mong được sự giúp đỡ. Thật thất vọng, điều mà cô không ngờ tới là đáp lại ánh mắt cầu khẩn của Xu chỉ là sự thờ ơ.

- HAHA..mày nhầm to rồi con, nó với tao chẳng liên quan gì tới nhau cả. Muốn chém giết thì kệ mày, tao không quan tâm. _ Nói rồi báo trắng xoay lưng lại với Xu, bọn cận vệ cũng hành động như 1 con rô bốt làm theo quay lưng bước đi. Lúc này tên Sói hách mặt cười thầm, hắn không dí mũi súng vào Xu nữa mà duỗi thẳng tay, 1 mắt nhắm nghiền, mắt còn lại nhìn thẳng về phía Báo Trắng, ngón trỏ từ từ giật cò

- XẸT...!!!!!! _ đó là những gì Xu nge được 1 Vật bay nhanh với vận tốc không tả nổi, và hành động của người cho ra tiếng gai người ấy nhanh đến nổi Xu không kịp chớp mắt, chỉ với 3s, vâng, là 3s giây.

Tiếng súng, nhanh như tia chớp, nó không kịp phát nổ như bình thường mà đạn được bắn nhanh đến nỗi không nghe thấy tiếng nổ. Chỉ có người tai thính,mắt tinh như Xu mới quan sát được đường bay với vận tốc nhanh hơn ánh sáng và tiếng đạn bay qua không trung. Nhanh như tia chớp đạn găm thẳng vào đầu tên Sói. Và người thực hiện không ai khác chính là Báo Trắng_ người được mệnh danh tay súng có 1 không 2. Hai tên cận vệ của Sói cũng bị hạ gục sau 2s nữa. Xu thần người ra, Xu không tin nổi vào những gì đang xảy ra nữa, thật khó tin và thật khâm phục.

- Đứng đó làm gì nữa, lên xe_ vừa nói Báo Trắng vừa nhìn cô và hất mặt về chiếc xe BMW do tay Vện cầm lái.

- Ừ, Ừ..!!! ??? _Xu bây giờ tâm trạng vẫn không ổn định vì sự việc vừa rồi..Càng nghĩ đến cảnh mình sắp phải rời xa thế giới này Xu càng sợ, Xu chỉ biết bây giờ mình đang ngoan ngoãn nghe lời tên Báo Trắng như 1 con mèo con..Lần này, tên Vện chở cô về. Trên xe có thêm 1 ng nữa là Báo Trắng, không hiểu sao ngồi bên cạnh cậu ta Xu lại cảm thấy bớt sợ và yên tâm hơn.Có lẽ vì do cậu ta vừa cứu Xu thoát chết...
.
.
CHAP 4: NGƯỜI QUEN HAY LẠ
.
.
Trở về với căn nhà thân yêu, Xu bước xuống xe quay đầu lại định chào 2 người họ thì chiếc xe rời khỏi vị trí và đi khuất, chẳng thèm nói 1 tiếng. Kiểm tra điện thoại cô giật mình thấy 34 cuộc gọi bị nhỡ và 5 tin nhắn của anh Quốc Huy_anh trai Xu và của Thu Lam_bạn thân của Xu.

- " sao không bắt máy

đi đâu giờ này chưa về

nhận được tin nhắn thì gọi cho anh" _tin nhắn của anh trai_ Lạ thật., sao anh biết mình chưa về nhà nhỉ??

- " Mày làm cái gì thế??

không có ai ở nhà. anh mày gọi cho tao hỏi mày"

Xu bấm máy gọi cho anh trai sợ anh lo lắng

- TÚT..TÚT.. em đi đâu thế hả?? lại còn không nghe máy nữa..có biết mấy giờ rồi không??

- Hic..e quên mang điện thoại..e mải chơi nên quên mất là trời tối rồi. hic

- Hừ, cái tính ham chơi hậu đậu lại hay quên nữa, biết bao giờ mới hết trẻ con đây hả??

- E biết rồi, biết rồi. :((

- Anh bảo Thu LAm mai nó qua đón em đi học.

- Thôi chết, anh không nói e cũng quên mất_mai là buổi học đầu tiên tại trường Xu vừa được anh trai chuyển tới

- Trời đất...

- Em tắt máy đây_ không để anh trai mắng vì cái tội hay quên thêm câu nào nữa cô tắt máy cái rụp.. nhắn tin ngay cho Thu Lam. Thu Lam thân với Xu, 2 người học chung 1 lớp từ lớp lá đến
năm cấp 2 thỳ nhà Thu Lam chuyển nhà đến sống tại Sài Gòn. Nhưng vẫn giữ liên lạc thường xuyên với nhau. Anh Quốc Huy lại chuyển nơi công tác nên chuyển nhà đến sống Sài Gòn. Xu đành phải chuyển trường. Xu lại được học chung với Lam, cô bạn dễ thương và không kém vui tính.
6h30' sáng_ Trước cổng nhà Xu

- LAN CHI..IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII

- Đây..ra đây..hic..gọi thế sợ người ta không biết tên tớ ak?? mới sáng ra mà hét toáng lên

- Cái gì?? vì ai mà tớ phải đến đây hả?? bây giờ là 6h30' rồi cô ạ. còn đúng 15' nữa là trễ học

- o_0 hơ hơ, ngủ quên.

- Lạy bà đấy..nhanh lên kẻo được thầy mời uống nước chè bây giờ

Đúng 15' sau Xu và Thu Lam đã có mặt tại trường.. Vừa lúc cánh cổng khép lại..Xu và Lam thở phào nhẹ nhõm, Lam nguýt dài Xu - Hừ.. may mà chưa trễ, tớ mà bị trễ là cậu liệu hồn.. chém chết không tha

- Hề hề

- Vào lớp thôi_ vừa đi Lam vừa giới thiệu lớp học của mình cũng là lớp của Xu. nhưng điều Xu chú ý nghe nhất đó là Lam kể trong trường có 1 vị hoàng tử cực kì đẹp trai, học giỏi nhất, nhà giàu nhất.. mới nghe mà Xu muốn chạy đi tìm ngay

- Đi. đi xem mặt cậu ta..^^

- Con này, hám trai ghê nhỉ?? mà không đi đâu xa, cậu ta học trong lớp mình mà..

- Thật hả??

- Ừ.. vào lớp kìa

- Lớp mình đây hả??_ lớp Xu là lớp chọn toán, trong lớp 45 bạn, 4 nữ và Xu nữa là 5 và 40 nam

- Chào các bạn, hôm nay lớp mình có bạn mới, là nữ nhé. Hôm nay thầy chủ nhiệm nghỉ, mình giới thiệu thay cho thầy..hì hì. Xinh lắm đó..hô hô

Xu đỏ mặt, véo Lam 1 cái bên hông khiến Lam nhăn mặt cười trừ. Bọn con trai trong lớp hò hét rộn ràng khiến Xu càng lúng túng hơn.

- Chào các bạn.. mình là Lan Chi, rất vui khi được học chung với lớp_ đâu đó có 1 ánh mắt theo giỏi Xu từ lúc Xu bước vào lớp. Lam đi về chỗ, đặt chiếc cặp xuống ghế, nói với Xu

- Chọn 1 chỗ mà ngồi đi cô nương

Cả bọn con trai nhao nhao vẫy tay rồi xích ghế để Xu ngồi. Xu bước xuống bàn thứ 4, an tọa ngay tại đó. Sở dĩ Xu chọn chỗ đó vì Xu thích ngồi bàn thứ 4, lại thêm nữa cô bạn Thu Lam cũng ngồi kế đó.. nhưng hình như cả lớp đang nhìn Xu với ánh mắt kì quái, tò mò.. đơn giản vì Xu đang ngồi kế bên vị hoàng tử của trường mà Lam đã kể.. ôi đẹp trai quá!!! o_O

- Xu này, cậu đang ngồi bên đứa con trai được mệnh danh là hoàng tử đấy, cậu to gan thật, cậu ta không thích ai ngồi cạnh đâu.. thêm nữa, vị hoàng tử này lạnh lùng, độc ác lắm đấy, mình quên kể. Mà cậu ngồi bên cậu ta bọn con gái trong trường xé xác cậu tan ra từng mảnh mất. _Thu Lam ghé sát tai Xu nói nhỏ.

Đúng thật, Xu nhìn xung quanh, bọn con gái trong lớp nhìn Xu bằng ánh mắt viên đạn làm Xu lạnh hết cả người. ghê thật. Xu lấy cặp, đứng dậy định dời vị trí chuyển " nhà " đi nơi khác thì...

- Có ai ăn thịt cậu đâu?? ngồi đó đi

Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cả lớp ồ lên. Lần đầu tiên vị hoàng tử để cho 1 lọ lem ngồi kế bên, chuyện này sẽ là tin HOT lắm đây

- Ơ. ừ

Xu nghẹn ngào, mặt đỏ ửng lên, đặt lại chiếc cắp và ngồi xuống dưới ánh mắt đầy ngạc nhiên của mọi người. tiếng trống vang lên...hết 15' sinh hoạt đầu giờ. Lớp hôm nay không khí hết sức khác thường. Học sinh trong lớp lâu lâu lại ngoái đầu xem cặp lọ lem hoàng tử họ thế nào. Tiết học thứ nhất trôi qua nặng nề với Xu. Xu không dám nhìn tên hoàng tử lấy một cái, cứ cúi gằm mặt nhìn quyển sách

- Tên Lan Chi hả?? tên hay đấy

- Ừ..cảm ơn. _Xu trả lời với hoàng tử 1 cách bối rối
Cả lớp ầm ĩ lên. Các bạn gái lớp khác nghe tin có 1 lọ lem ngồi bên hoàng tử thì nháo nhào qua xem. Xu cảm thấy thật khó chịu.

- Tôi tên Nhật Long.

Xu quay sang nhìn Nhật Long_cậu ta đẹp trai hơn Xu tưởng. Nhưng hình như Xu gặp ở đâu đó rồi thì phải. Rất quen. Xu cố nhớ lại

- Trời đất, con bé đó giám nhìn Nhật Long lâu thế kìa, nó ăn gan hùm rồi, láo thật

Lúc này Lam mới lên tiếng giải nguy cho Xu

- Các bạn về lớp cả đi, nếu không tớ sẽ nhờ thầy tổng phụ trách tới dẹp loạn đấy. nghe xong mọi người cố nguýt dài Xu lần nữa rồi ai nấy trở về lớp. Vốn dĩ cô bạn Lam của Xu đã nói là làm, thêm nữa Lam là lớp trưởng nên nhiều người cũng nể Lam.

Lúc này Xu vẫn không để ý xung quanh đang xảy ra những gì. Xu đang lục trong kí ức người này đã từng găp ở đâu. đột nhiên...

- @@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@. Nhớ ra rồi._chưa kịp nói xong thì bị Nhật Long lấy tay bịt cái loa của Xu lại. Cả lớp lại thêm 1 pha kinh ngạc đến ngoác cả miệng

Vừa lúc thầy giáo vào lớp, Nhật long buông tay ra

- Xuýt nữa thì cậu được thầy cho ra khỏi lớp đấy.

Xu chẳng hiểu nỗi, bây giờ Xu hơi sợ. Chẳng hiểu đang xảy ra chuyện gì nữa. Nhật long và Báo Trắng rất giống nhau, Xu vẫn nhớ như in khuôn mặt của Báo Trắng, chỉ khác là hôm đó trời tối và trong tinh thần hoảng loạn Xu không để ý đến vẻ đẹp trai của cậu ta mà thôi. Nhưng tại sao cậu ta không nhận ra Xu. Hay là Nhật Long và Báo Trắng là 2 người khác nhau.. Xu nhìn sang Nhật Long, cậu ta đang học bài. Xu lắc đầu xua tan cái ý nghĩ Báo Trắng là Nhật Long đi, cậu ta học giỏi thế kia sao lại là người xã hội đen kia chứ. Nghĩ rồi Xu lại quay lên chăm chú học bài .
.
.
CHAP 5: NGƯỜI QUEN
.
Một tuần học trôi qua, Xu đã làm quen được với môi trường sống ở nơi thành phố lớn này, nhưng Xu cảm thấy buồn. Anh Xu là cảnh sát, công tác suốt, không có thời gian ở nhà trò chuyện với Xu. Nguy hiểm xung quanh anh luôn rình rập, nhưng anh Xu nhất quyết theo nghề, bố mẹ cũng vì yêu nghề mà bỏ Xu với anh mà đi. Xu rất sợ anh bỏ Xu đi.

- TING TOONG..TING TOONG

Chạy vội ra mở cửa, là anh trai Xu, anh đã về.

- Anh, hì hì.

Cốc nhẹ vào đầu Xu một cái, anh trai đưa cho Xu hộp quà. Lần nào anh Xu đi công tác về anh cũng mua quà cho Xu. Chắc để an ủi Xu vì đã để Xu ở nhà một mình, một phần cũng rằng là anh Xu đã trở về bình an.

- Em cảm ơn anh, lần này là quà gì ?? hồi hộp lắm à nghen.

- Xời ơi. Xem thì mở ra, còn hỏi nữa, học hành thế nào?? trường đó tốt không??

- Cũng tốt. _tốt gì mà tốt, từ khi vào học lớp với Nhật Long, ngồi cùng bàn, mọi chuyện đã không ổn chút nào. Mặc dù Xu ngây ngô nhưng Xu rất cứng rắn, nhưng Xu vẫn thấy rất khó chịu khi học sinh trong trường ngày nào cũng đến quấy rối Xu chỉ vì ngồi cạnh Nhật Long. Còn Nhật Long thì cứ tỏ ra bình thường, lạnh lùng, coi như chẳng có chuyện gì. Xu đến phát ốm mất.

6h20'

Hôm nay anh trai Xu ở nhà. Xu dậy sớm hơn hẳn làm Thu Lam cũng ngạc nhiên.

- Ngạc nhiên chưa.. hố hố

- Hở??

- Sao dậy sớm thế, bình thường sáng sớm đi học lúc nào Lam này cũng chờ bà mất ít nhất cũng 15phut. Hôm nay đúng giờ nhỉ. Lên xe đi.

- Chọc quê tớ hả??

- Đâu dám.

Hôm nay Xu và Lam đến lớp sớm hơn bình thường. Nhưng hình như có sự khác thường đang diễn ra. Xu rất nhạy cảm, cô chỉ cần quan sát là nhận ra sự khác lạ với bình thường.

- Ồ, Diệp Linh về rồi kìa_ cả một sân trường ồn ào náo nhiệt khi có sự xuất hiện của một cô gái.

- Ai vậy?_Xu hỏi nhỏ Thu Lam

- Cậu không biết sao? À tớ quên mất, cậu mới vào trường nên không biết. Con bé đó học lớp 11 sau mình một khóa, tên là Diệp Linh, nhà của một đại gia họ Hoàng rất tiếng tăm ở đây, nó còn được mệnh danh là " bà hoàng thời trang " ở trường này đấy, nhưng điều này tớ nói ra chắc cậu phải kinh ngạc hơn, Diệp Linh là em gái của Nhật Long đấy.

- Em Nhật Long ư??

- Ừ, mấy bữa trước nó đi du lịch, hôm nay chắc mới về. Gia cảnh giàu có, việc nó đi chơi cô thầy sẽ phủ nhận chuyện đó, thay vào đó là thông báo nó đi chữa bệnh. Học tập thì chẳng đâu vào đâu, chẳng bằng một phần mười của Nhật Long anh trai nó nhưng mà thành tích luôn cao. Đúng là con nhà giàu có khác.

- Đúng là lạ thật, nhưng mà Diệp Linh thật xinh xắn. Đúng là anh em nhà họ Hoàng. Chậc chậc._ Nếu anh là hoàng tử thì chắc cô em là công chúa trường này. Xu nghĩ thầm.

- Nó mà đi vắng là thiên hạ thái bình. Hễ cứ về là như ôn dịch xuất hiện, náo loạn tất cả! Coi vậy tiểu thư thế thôi chứ nó quậy dữ lắm. Diệp Linh là loại người ghê gớm, không dễ dây vào, nếu mà chơi nó thì sau này cũng khó sống lắm đây.

Hôm nay lại có tiết kiểm tra, giờ ra chơi Xu tranh thủ ôn bài, Nhật Long nhìn Xu lắc đầu mỉm cười. Xu và Nhật Long ngồi cùng bàn nhưng chẳng ai bắt chuyện với ai. Nhật Long vẫn như thế, cái dáng vẻ lạnh lùng và ít nói ít cười luôn làm cho các nữ sinh trong trường phải ngây ngất, ngày ngày vào giờ ra chơi nữ sinh luôn đứng nhìn qua cửa sổ mong mình sẽ lọt vào mắt vị hoàn tử lạnh lùng.

- ANH NHẬT LONG_ là tiếng nói của Diệp Linh, từ ngoài cửa lớp Diệp Linh chạy ùa vào, bọn con gái thần tượng vị hoàng tử đứng ngoài cửa lớp ỉu xìu mặt lại, lần lượt đi về lớp. Diệp Linh hôn nhẹ lên má anh trai. Xu cảm thấy hơi khó hiểu, những gì vừa xảy ra trước mắt Xu không giống như tình cảm anh em.

- Em làm gì thế? Có thôi đi không. _ Nhật Long tỏ ra bực mình với hành động thái quá của Diệp Linh trước mặt mọi người. Nhưng hình như chuyện này quen thuộc đối với họ thì phải, họ không tỏ ra ngạc nhiên cho lắm.

- Em nhớ anh chút không được sao_ Diệp Linh nũng nịu, quàng tay qua cổ Nhật Long, ghé sát vào tai cậu.

- Thôi ngay_ Nhật Long tức giận, lúc này Diệp Linh mới buông tay ra, mặt cô tái đi nhưng hiện rõ trên khuôn mặt vẻ đầy căm phẫn.

- Gì mà anh phải giận đến thế, hừm_ Cô bực mình, định bỏ về lớp nhưng nhìn thấy Xu, cô dừng lại. Ánh mắt tỏ ra khinh bỉ, đùa cợt nhìn Xu rồi thốt ra một câu lạnh lẽo nhưng lại như tạt một gáo nước vào Xu. - Lọ lem nào đây??

- Lọ lem??

- Giả nai ghê nhỉ? Không qua được mắt tôi đâu, muốn tiếp cận "hoàng tử" phải không?

- Tôi không có. Đề nghị bạn nên lịch sự khi nói chuyện.

- Lịch sự?? Thế này ?? _Vừa nói Diệp Linh đưa cánh tay lên định tát Xu nhưng lúc này Nhật Long mới lên tiếng.

- Làm gì thế? em thôi ngay đi. Về lớp.

- Anh? _Diệp Linh quay gót đi ra khỏi lớp, nhưng vẫn không quên ném ánh nhìn sắc lẻm về phía Xu như muốn nói " hãy đợi đấy ".


Lại một ngày mệt mỏi trôi qua, lại thêm một chuyện rắc rối khó hiểu trong đầu Xu. Xu cảm thấy thật mệt mỏi.

- Đang nghĩ gì thế??_ Thấy Xu từ lúc đi về với Lam đến giờ Xu không nói gì, Thu Lam cất tiếng hỏi Xu phá tan bầu không khí im lặng bấy giờ.

- Không có gì. Mà tớ thấy anh em nhà họ Hoàng kia lạ lắm.

- Thế mà bảo không nghĩ gì. Chuyện lúc sáng ấy à??

- Ừ..Lam không thấy 2 người họ lạ sao? Mà tớ đã làm gì để Diệp Linh đối xử như vậy cơ chứ??

- Vì cậu ngồi cạnh Nhật Long-hoàng tử anh trai nó. Mà chuyện nó đối thế nào với anh trai nó chúng tớ cũng quen rồi. Chắc nó không thích ai đến gần anh trai yêu quý của nó. Cậu có thấy lúc nó bước vào lớp mình có gì lạ không?

- Hình như bọn con gái sợ Diệp Linh._Suy nghĩ một lát, Xu như nhớ ra chuyện

- Đúng vậy, Diệp Linh ghét mấy đứa con gái cố gần "hoàng tử" đấy, mà nó đã ghét thì không yên với nó được đâu. Chắc nó hiểu nhầm cậu tiếp cận hoàng tử, vì vậy lúc sáng nó mới gây khó dễ với cậu. Cậu nên cẩn thận với nó.

- Không hẳn giống tình anh em ruột thịt cho lắm_ Buông một lời nhận xét, Xu vào nhà và không quên nháy mắt tinh nghịch chào cô bạn thân.

Thu Lam lắc đầu, có vẻ như Xu không hề quan tâm đến lời cảnh cáo của Diệp Linh cũng như chẳng hề để ý đến lời nhắc nhở của Lam.
.
.
CHAP 6: LÀM ƠN MẮC OÁN
13h4'

Diện cho mình một bộ đồ khá xinh xắn, thêm đôi dày bup bê mà anh Xu tặng cho nữa, chiếc váy dài đến đầu gối, búi tóc cao lên để lại phần mái chéo , Xu bây giờ cực kool và xinh xắn. Bước ra ngoài, Xu đến cạnh anh trai lay nhẹ vào vai anh.

- A trai yêu quý quý của em..em ra ngoài chút nhá!! ^^ hì hì_ Xu nũng nịu..chớp chớp đôi mắt sắc sảo của mình một cách đáng yêu nhìn anh trai.

- "Qúy quý". Em nói làm anh nổi da gà đây này. Đi chơi nhớ đường về đó. Để anh đi tìm là không xong đâu.

- Vâng thưa ông già khó tính.. HAHAHAHAHAH..._ Xu nói xong vọt thật lẹ ra ngoài tránh bị cái cốc đầu của anh vì cái tội chê bai.

- Nói một đi một chút, hừ, kiểu gì cũng la cà đến tối cho coi.

Xu rất ham chơi, tinh nghịch và hay quậy. Lại còn ở nhà với anh trai rất hay đấu khẩu nữa. Tính Xu anh trai còn lạ lẫm gì.

- Hic..không biết đi xe là khổ thế đấy.. À quên..phải nhắn tin rủ Lam đi chung mới được. Một mình chán chết.

Xu rất sợ tốc độ..vì vậy Xu chẳng dám chạy xe.. Mỗi lần anh trai Xu đưa Xu đi đâu đều đi thật chậm nếu như không muốn Xu hét toáng lên. Nhớ lại hôm trước, ác mộng với Xu, cả về tốc độ lẫn tinh thần ngày hôm đó.

Một chiếc xe ô tô màu đen đang đi đột nhiên giảm tốc độ và từ từ tiến tới gần cô. Xu cũng chẳng để ý đến nó nữa, Xu đang mải miết với cái bàn phím điện thoại của mình nhắn tin cho Thu Lam.

"- Mày có chắc chắn không nó ở đó không??

- ...

- Ừ..đi một mình à??..Tao biết rồi, theo dõi nó cho tao, không được để mất dấu..hôm nay tao phải trả món nợ này.

- ..."

- Sao thế đại ca?

- Tìm được thằng nhóc Báo Trắng rồi. Tập hợp anh em trong bang, đến nhà hàng xxx cho tao, phải khử thằng chó này gấp, không thể để em tao ra đi vô ích thế được.

- Vâng, em biết rồi đại ca, không thể để anh Sói ra đi như thế được.

Gì thế này?? Xu vừa tình cờ nghe được một cuộc trò chuyện, mà những cái tên được nhắc đến trong đó đã được ghi trong đầu Xu..Xu có trí nhớ rất tốt, một khi đã lướt qua trong đầu thì nhớ mãi. Xu nhìn vào bên trong chiếc xe kia, có 1 tên đầu trọc đang cầm tay lái, đằng sau là 1 tên bặm trợn, tóc vàng, đeo kính đen, cánh tay to kia khắc hình một con rồng tinh xảo nhưng hình như hình này Xu cũng đã từng nhìn thấy ở cánh tay tên Sói, lúc nó dí súng vào đầu Xu. Và mấy tên khác cũng có cái hình này, chắc đồng bọn của mấy tên hôm trước đây mà. Xu ngẩn người, không biết phải làm gì bây giờ.

- Nhìn gì đấy?_ không biết kính cửa xe được hạ xuống từ bao giờ, và trong xe 2 tên đó đang nhìn Xu với một ánh mắt khó hiểu như nhìn thấy sinh vaatk lạ.

- Ơ à.. tóc đẹp đấy!! o_0 _Xu vừa nói cái gì vậy nhỉ? Ngố đến thế là cùng.

Hai tên ngồi trong xe ôm bụng cười nghiêng ngả..tên đại ca kia trấn tĩnh lại thể diện của một tên cầm đầu một băng đảng, tên tóc vàng đeo kính đánh vào đầu tên trọc rồi quát.

- Im ngay, tới nhà hàng xxx gấp

Chiếc xe lướt đi với tốc độ kinh khủng để lại trên đường làn bụi mù mịt trước mặt Xu. Xu bần thần người ra. Phải mất hết 5 phút Xu mới lấy lại bình tĩnh để biết được tiếp theo mình sẽ làm gì.

Trong tay Xu vẫn chiếc điện thoại, vẫn những dòng tin nhắn mà Xu soạn thảo nhưng chưa kịp gửi cho Lam. Một là Xu sẽ có một buổi đi chơi vui vẻ với Lam. Hai là Xu sẽ tìm cách báo cho Báo Trắng biết là anh ta đang gặp nguy hiểm. Xu nghĩ là mình có muốn giúp thì cũng chẳng giúp được gì đâu..vả lại anh ta là gì của Xu chứ. Đi chơi còn ý nghĩa hơn là lao đầu vào chỗ có xã hội đen thanh toán lẫn nhau. Nghĩ rồi Xu gật đầu mấy cái cho là mình thông minh rồi cầm máy lên định gửi tin nhắn cho Lam. Nhưng nếu đó là hoàng tử Nhật Long thì sao nhỉ?? phải cứu chứ (ui trời..hám trai thế là cùng). Nói thì nói thế thôi chứ Xu rất tốt bụng, không bao giờ thấy hoạn nạn mà không cứu cả.

- Trời..nãy giờ ham nghĩ vớ vẩn, phải tìm cách báo tin mới được.. nhưng bọn chúng đã đi được một lúc rồi. Bây giờ mà đuổi theo chắc không kịp để báo.. Thêm nữa nếu bắt xe thì tốc độ để kịp tới đó trước thì hơi chóng mặt..hjxx..

- À. số điện thoại Báo Trắng._tự cốc cho mình một cái lên đầu, Xu như nhớ ra một chi tiết. Nói xong Xu liền bấm số điện thoại rồi gọi. Chắc ai cũng đang tò mò vì sao Xu lại biết số điện thoại của Báo Trắng đúng không? Như đã nói, Xu có trí nhớ rất tốt. Lần trước Xu đã từng cấm máy của Vện Đen gọi cho Báo Trắng..và vì điện thoại hãng đắt tiền nên khi gọi có hiện cả số điện thoại và tên liên lạc. Tuy chỉ nhìn liếc qua, nhưng số điện thoại của Báo Trắng rất dễ nhớ..016543211xx. Đúng là đại gia có khác, chơi hẳn số đẹp.

"- Ai đấy?

- Báo trắng, cậu đang bị bọn Sói bao vây ở nhà hàng xxx, chúng đang tới chỗ cậu, rời khỏi đó nhanh lên

- TÚT..TÚT"
Xu chưa kịp nói xong thì Báo Trắng đã dập máy. Xu bắt chiếc xe taxi rồi đến nhà hàng xxx..nơi mà sắp xảy ra 1 vụ hỗn chiến.

Thầm nghĩ. Chắc bây giờ vẫn còn kịp..bọn kia còn tập hợp lực lượng để đối phó với Báo Trắng. Không biết cậu ta ra khỏi đó chưa nữa. Chiếc taxi dừng lại trước nhà hàng xxx cực kì đẹp và lớn..

- Đến nơi rồi cô ơi.

- Vâng ạ.

Chắc vẫn chưa có chuyện gì xảy ra..xung quanh vẫn bình thường, không có gì gọi là vừa xảy ra một trận xung đột.. Có lẽ Báo Trắng không còn ở đây và bọn chúng đã rút lui.

- Phù..phù...may quá!!!_ Thở phào nhẹ nhõm, Xu như trút được nỗi lo lắng. Nhìn vào nhà hàng khang trang lộng lẫy có tiếng tăm của thành phố, đảo mắt nhìn quanh chợt Xu thấy một người rất quen đang ngồi ở trong, là Báo Trắng sao.

- Trời đất,cậu ta vẫn ở đấy._ Dứt lời. Bảy chiếc xe ôtô đen bóng loáng tiến tới. Chiếc xe đầu tiên có tượng hình con Sói ở mũi xe, là chiếc xe hồi nãy, Xu còn thấp thoáng thấy bóng của tên đầu trọc lái chiếc xe này. Xu chạy nhanh vào nhà hàng đến chỗ cậu ta rồi nắm lấy tay cậu kéo chạy vào phía trong nhà hàng trước nhiều con mắt kinh ngạc của nhiều người trong nhà hàng.

- Cậu đang làm cái quái gì vậy_ Báo Trắng giật mạnh tay mình ra khỏi bàn tay của Xu. _Quát lớn.

- Tôi đang giúp cậu.. Đi nhanh khỏi đây thôi.

- Cậu là người đã gọi cho tôi hả?

- Ừ. Đi nhanh thôi. Nói sau, bọn chúng đang ở ngoài.

- Không xong rồi..Khốn kiếp thật_ Nói xong Báo Trắng định chạy ra ngoài kia nhưng bị Xu kéo lại vào trong.

- Cậu không được ra ngoài đó.

- Cậu đã phá hổng kế hoạch của tôi rồi biết không. Buông ra?? _Báo Trắng nhìn Xu bằng con mắt hung tợn của loài Báo như biệt danh của cậu.

- Không, nguy hiểm lắm.

- Lan Chi.. tôi sẽ cho cậu biết tay..._Chưa nói dứt câu, một toán người mặc đồ đen tay cầm vũ khí xông vào nhà hàng.

- Nó đâu rồi??_Tên dẫn đầu quát lớn

- Vừa rồi có một con bé chạy vào lôi đi vào trong. Đại ca dặn em không được mênh động mà.

- Đồ ngu!_ Tên đại ca quát lớn đánh mạnh vào mặt tên vừa nói kia._ - Tìm chúng cho tao, nó chưa ra khỏi đây đâu.
.
.
.
CHAP 7: TỐC ĐỘ CÙNG TÊN SỐ 1 ĐƯỜNG ĐUA ĐÊM
.
.
Báo Trắng trấn tĩnh lại, ánh mắt sắc lẻm nhìn về phía bọn chúng, chắc chúng vẫn đang tìm. Báo Trắng cầm tay kéo Xu đi thật nhanh về phía cửa sau của nhà hàng tìm lối thoát.

- Đại ca..tìm khắp nơi rồi nhưng không thấy? Có khi nào chúng thoát rồi không?

- Mẹ kiếp! Lối sau, chúng chuồn lối sau, lấy xe nhanh lên.

Cùng lúc đó

- Chết thật, xe ở cửa trước.

- Đi lấy?

- Trời ạ! Ngốc vừa thôi, chúng đang ở đó.

- Ừ nhỉ?? mà cậu biết tên tôi hả?

- Làm ơn đi, phải tìm cách thoát ra khỏi đây, không còn thời gian hỏi vớ vẫn nữa đâu._Báo Trắng tỏ vẻ bực mình.

Một chiếc xe taxi đi từ đằng sau đến, đáp gần nơi Báo Trắng và Xu đang đứng.

- Cô cậu đi không?

- Xuống xe_ánh mắt sắc lẻm như muốn ăn tươi nuốt sống người lái xe. Xu chợt rùng mình ghê sợ cậu.

Bọn kia đã ra tới nơi

- Chúng kìa đại ca

- Tóm chúng cho tao, nhưng cấm bọn mày dùng súng

- Sao vậy đại ca?_vừa dứt lời, đã bị một cú đánh vào mặt

- Muốn bọn cớm ập đến gô cổ cả bọn ngồi đếm lịch trong xó xỉn phải không?

- Em hiểu rồi đại ca.

Trong lúc này, Báo Trắng và Xu vẫn chưa biết bọn chúng đang tiến nhanh đến. Xu nhìn sang phát hiện ra vô cùng hoảng hốt lay lay Báo Trắng.

- Chúng kìa, nhanh thôi.

- Khốn nạn, đánh hơi tài thật._Báo Trắng rút súng ra chĩa vào tên lái taxi, xuống nhanh nếu không muốn chết hôm nay. Lúc này người lái xe hoảng hốt mở cửa xuống xe đưa chìa khóa cho Báo Trắng.

- Từng này thừa đủ để đền bù cỗ sắt này đấy..._Vừa nói Báo Trắng rút trong túi ra một xấp tiền ném lấy cho người lái xe rồi kéo Xu lên xe.

Bọn kia cũng nhanh chóng lên xe chúng rồi đuổi theo chiếc taxi.

- Bọn chúng sẽ đuổi kịp mất..hic

- Yên tâm..cậu đang ngồi bên tay đua số 1 đường đêm.

- Gì cơ??_Lúc này Xu mới để ý..chiếc xe Xu đang ngồi đang lao nhanh trên dòng đường tấp nập với một tốc độ kinh khủng. Đầu óc Xu rối bời.

Những chiếc xe bóng loáng đang đuổi theo chiếc taxi cũ kĩ trên đường. Công an giao thông cũng phải bất lực trước tốc độ của họ.

- Á..Á..Á...Á...Á...Á...Dừng lại..huhuhu..dừng lại đi...huhu

- Cậu làm gì vậy? buông ra xem nào.

Nếu ai chừng kiến được cảnh Xu và Báo Trắng lúc này thì chắc ôm bụng mà cười đến ngất mất, lắc đầu lè lưỡi tội nghiệp thay cho Báo Trắng. Bây giờ Xu không ngồi yên trên ghế mà Xu rời khỏi ghế của mình và vòng ra phía sau ghế Báo Trắng quàng tay qua cổ ôm chặt lấy Báo Trắng, mà nói ôm cũng được nhưng đúng ra thì cấu xé thân hình cậu thì đúng hơn, mặt Xu kế bên mặt Báo Trắng và luôn tiện cái loa phát thanh của Xu hết ầm ĩ..chắc thủng mãng nhĩ Báo Trắng mất.

- Đuổi theo chúng nó, đừng để mất dấu...nó là tay đua điêu luyện số 1, chúng mày liệu hồn, để mất dấu nó là hôm nay chúng máy mất thêm 1 ngón tay rõ chưa._ Lời nói của tên cầm đầu khiến bọn chúng khiếp sợ, càng ngày càng tăng tốc.

- Buông ra không thì bảo? Lát biết tay tôi._Khổ thân cho Báo Trắng, vừa trong tình thế bị hành hạ thể xác vừa phải đua tốc độ với bọn kia. Nếu thay vì chiếc xe cũ kĩ bằng chiếc xe BMW bóng loáng mới tanh của cậu và không bị Xu gào thét cấu xé kiểu này chắc đã cắt đuôi được bọn chúng rồi.

- HUHUHU..._Xu không dám mở mắt ra nữa. Trên đường xe đông đúc vậy mà chiếc xe lao nhanh vun vút lạng lếch tránh những chiếc xe đi đường.

Xu vẫn không ngừng khóc,ngày thường vì Xu sợ tốc độ nên anh trai đưa đón luôn để ý việc này, lâu lâu anh trai cũng trêu Xu tăng tốc lên chút là Xu khóc um lên ôm chặt anh trai. Bây giờ cũng không ngoại lệ, nhất là đang tận hưởng tốc độ chóng mặt của tên tay đua số 1. May mắn cho Xu đây chưa phải là chiếc BMW mà là taxi nên tốc độ bị hạn chế._Chắc bây giờ Báo Trắng cũng đoán ra được điểm yếu của Xu sau hai lần, lần trước là đưa Xu đi bệnh viện, còn lần này còn tệ hơn lần trước.

- Đại ca..không xong rồi

- RẦM...!!!!!_Chiếc xe tên cầm đầu đang ngồi đâm sầm vào một chiếc xe tải đang đi trên đường. Bọn đàn em kết thúc cuộc hành trình rượt đuổi ngay sau đó. Con đường tắc nghẽn giao thông..

- Thoát..phù.._chiếc taxi chạy chậm dần rồi dừng lại ở gần bên đường.

Xu vẫn không dám mở mắt ra, hai tay vẫn ôm lấy cổ Báo Trắng. Chẳng hiểu sao mà Báo Trắng vẫn để yên tư thế cho Xu cào bấu, Xu khóc một hồi rất lâu, mặt vẫn kề sát vào mặt cậu, Báo Trắng quay mặt đi khẽ cười..nụ cười của một thiên thần mà chắc cậu chưa từng hé nở với ai, chỉ tiếc là Xu vẫn còn bận lấy lại tinh thần.
.
.
.
CHAP 8: GIẬN TÊN KHỐN CHÉM TÊN HOÀNG TỬ
.
.
- Khóc xong chưa?_Đợi một lúc lâu, Nhật Long quay mặt đi rồi lên tiếng.

Lúc này Xu cảm thấy thật xấu hổ. Điều đầu tiên đập vào mắt Xu khi hé mắt nhìn là khuôn mặt nghiêng của Báo Trắng, "woao.. đẹp trai quá" mắt to, hàng lông mày rậm đen như được tỉa tót thành đường cong, lông mi thì dài như con gái, mũi thì cao, miệng đẹp hơn cả con gái nữa. Mái tóc đen nhánh màu tự nhiên với hàng mái lòa xòa trên trán trước ô thông gió cửa xe, đẹp trai hơn cả nhân vật truyện tranh mà Xu hay đọc nữa, giống một vị hoàng tử quá đi thôi.Không còn lời nào để tả vẻ đẹp ấy, rất men mà rất lạnh. Xu trong tư thế mắt chữ A mồm chữ O, tay vẫn ôm lấy cậu, mắt thì nhìn chằm chằm như vớ phải cục vàng.

- Làm ơn buông ra và thôi ngay cái kiểu nhìn đó đi. Bực mình._Xu ham nhìn Báo Trắng và bị Báo Trắng bắt gặp cái ánh mắt của Xu từ lúc nào.

- @@@_Xu giật mình buông cậu ra ngồi thụp xuống ôm mặt đỏ như quả gấc thút thít.Bây giờ Xu mới sực tỉnh ra là mình đã hành động thế nào trên đường đi ..hức..chắc độn thổ mà chết mất.

- Im đi không thì bảo, tra tấn người khác mà còn khóc cái nỗi gì.

- ..._Xu ngừng khóc, xấu hổ, lấy lại bình tĩnh đứng dậy định chạy đi.

- CỐP...!!!_tiếng cốp rõ to khi Xu đứng dậy đụng phải phía trên của xe

- Đang ở trong xe mà, va vỡ đầu chết cũng tại ngu ngốc..hơ hơ.

- Cậu..._Xu giận tím mặt, nói không nên lời, vừa thấy xấu hổ vừa thấy mình khờ khi giúp cậu ta.

- Không ngờ tôi lại hay gặp rắc rối với cậu như thế..cậu là chúa rắc rối. Cậu nên tránh xa tôi ra, tôi không muốn tái diễn hoàn cảnh này bất cứ một lúc nào nữa. Cậu hiểu chứ_Báo Trắng buông ra từng lời găm sâu vào đầu Xu.

- Hiểu.._Xu giận, uất ức, không hiểu Xu đã cứu cậu hay đem rắc rối cho cậu nữa, dù sao cũng là Xu có lòng tốt mà không được một lời cảm ơn. Xu đẩy mạnh cửa xe và đóng rầm lại, không để lại một lời chào tạm biệt Xu xuống xe bước nhanh trên đường.

Báo Trắng nhìn Xu vẻ khó hiểu rồi phóng xe đi lướt qua mặt Xu...để lại cho Xu một mớ hỗn độn sự giận dữ..Xu thề là lần sau còn gặp hắn là phải cho nó mấy cú đấm cho bỏ ghét để biết thế nào là sự lợi hại.

5h chiều.

- Hôm nay có tiến bộ, về sớm hơn những lần trước đấy nhỉ?

- Hì, em lúc nào chẳng ngoan, anh trai chỉ nói thừa. Em thay đồ đây.

Quốc Huy chỉ lắc đầu khẽ cười cô em ngốc của mình. Bước vào phòng, Xu quăng chiếc điện thoại lên giường rồi thả người tự do xuống nệm, mệt mỏi, một ngày quá chán ngắt với Xu, rắc rối với tên Báo Trắng, nghĩ lại mà giận tím mặt. Nhưng tên đó có phải Nhật Long không nhỉ?? Sao biết tên Xu nhỉ??

- Sao còn nằm đấy, thay đồ rồi còn ra ăn cơm, phục vụ tận tình tới tận nơi mời nữa.

- @@. Đã nói với anh bao nhiêu lần là phải gõ cửa rồi mà, giật cả mình, em ra ngay.

Xu và anh trai ngồi ăn cơm, nói chuyện vui vẻ Xu cảm thấy vui lên phần nào.

- "TIN TỨC, chiều nay có 8 chiếc xe ô tô rượt đuổi một chiếc taxi trên đường cao tốc với tốc độ chóng mặt, chúng tôi đã kịp thời ghi lại một đoạn hình ảnh như sau.
...
Theo thông tin mới nhận thì một vụ va chạm lớn đã xảy ra, một trong số những chiếc xe trong đoạn video trên đã đâm vào một chiếc ô tô tải đang chạy trên đường làm người ngồi trong xe tải bị thương và hai người ngồi trong chiếc xe màu đen bị thương nghiêm trọng. Sau pha va chạm thì hành trình rượt đuổi trên đường cũng kết thúc. Hiện chúng tôi đang tìm kiếm nhưng ghi nhận mới nhất của vụ việc này."

- Sặc..kkkk.

- Sao thế? ăn cơm cũng phải từ tốn chứ?

- Vâng_Lúc ngồi trên xe Xu vẫn biết là tốc độ của nó là rất lớn, nguy hiểm rất cao nhưng Xu không ngờ rằng chiếc xe lại chạy tốc độ và nguy hiểm như thế, hơn cả trong phim nữa, Xu không ngờ mình vẫn sống sót và ngồi đây sau khi nghe bản tin này.

- Chắc bọn chúng thanh toán nhau đây mà, tốc độ kinh khủng thật đấy, nếu mà Xu nhà mình leo lên một trong những chiếc xe đó chắc thú vị lắm nhỉ..HAHA

Xu lặng im, chẳng biết nói gì nữa, sự thực là thế mà, cận kề cái chết, số vẫn còn may. Cứ gặp Báo Trắng là dường như được gặp tử thần..Vậy mà anh trai còn vô tình chọc ngoáy cái nỗi ám ảnh của Xu nữa.

.

- Xu nhà ta hôm nay lại dậy muộn nữa rồi, bắt tớ chờ lâu thế hả?_Lam dỗi hờn.

- Hì...sorry bạn thân mến..tại đêm qua mất ngủ_Thực tế là cả đêm Xu vẫn ám ảnh về sự việc trước, ác mộng lớn trong cuộc đời Xu.

Bước vào lớp, điều đầu tiên đập vào mắt Xu là tên hoàng tử chết tiệt kia.. mà hắn ta đâu có làm gì Xu đâu nhỉ mà vẫn thấy ghét..chắc tại dung nhan giống nhau..hừ

- Làm gì mà nhìn khiếp thế!_Nhật Long lên tiếng đánh tan dòng suy nghĩ của Xu.

- À, không có gì, chẳng là thấy cậu giống một tên khốn tớ gặp ấy mà.

- ...Giống lắm à?

- Ờ _Xu thờ ơ đáp.

Tiết đầu trôi qua trong sự im lặng đáng sợ của Xu, có lẽ Báo Trắng cũng lờ mờ nhận ra được ánh nhìn tóe lửa của Xu đối với cậu. Tiết 2.

- Cả lớp đứng_Thu Lam dõng dạc hô to.

- Ui za..!!

Cả lớp quay lại nhìn người vừa phát ra tiếng kêu ấy..Không ai khác chính là vị hoàng tử mẫu mực đẹp trai học giỏi nhất trường.

- Nhật Long sao thế??_vừa nói bà cô dạy văn trẻ tiến đến chỗ Nhật Long xuýt xoa..Mà Xu nghe nói bà cô này hám trai ghê á,, cực bênh con trai luôn ý...Nhìn bà cô mà Xu cảm thấy hổ thẹn cho phái nữ ghê.

- Không sao, em sơ ý 2 chân dẫm phải nhau thôi..Vừa nói Nhật Long vừa cười trừ lườm nguýt Xu._Và tất nhiên điều đó cũng đúng thôi vì chính Xu cố tình dẫm thật mạnh lên chân của cậu mà

Có lẽ bà cô tin ý thấy được ánh mắt của Nhật Long liền nhìn Xu âu yếm..

- Cẩn thận đấy._Bà cô trẻ lên tiếng

Lúc này Thu Lam có vẻ hiểu chuyện liền lên tiếng

- Hết 5 phút rồi cô ơi

- Ừ,,nói rồi bà cô quay gót lên bục đi vào bài mới.

Xu lúng túng, không ngờ đụng vào tên "hoàng tử" này gặp rắc rối không kém như tên Báo Trắng kia, có trách thì trách sao hai người giống nhau quá nên Xu không kìm nén nỗi hận trong lòng được..Cả đêm thức trắng vì ác mộng với tên Báo Trắng.
.
.
.
CHAP 9: GẶP RẮC RỐI
.
Hôm nay Xu phải tới lớp một mình, Lam bị ốm. Bước từng bước nặng nề lên cầu thang để đến với tầng 3 lớp học của Xu, bình thường thì không sao nhưng hôm nay sao lại thấy nặng nhọc và mệt mỏi. Xu chẳng nhìn lên phía trước mà bước nữa, cứ nhìn chằm chằm vào từng bậc thang.

- A.!!!_Hình như Xu vừa đụng phải một nhóm người đi ngược chiều cầu thang thì phải. - Xin lỗi nhé_Xu không ngước mặt lên, lách mình qua một bên Xu bước tiếp.

- Đứng lại đó.

Xu quay lại nhìn..Ồ, chẳng phải Diệp Linh đây mà và kia là những đứa tóc xanh đỏ tím vàng, miệng thì tô son trét phấn, nhìn cũng có vẻ thuộc dạng con nhà tiểu thư đây mà, nhưng cũng bụi đấy.

- Sao thế?

- Đụng vào tôi thì không dễ dàng đi thế đâu.

- Tôi đã xin lỗi, với lại không phải lỗi hoàn toàn tại tôi.

- Chị nói hay lắm, nhưng cứ đụng vào tôi thì là người có lỗi.

- Thật vô lí. Đừng ỉ mình là tiểu thư tập đoàn lớn thì làm càn với tôi.

- Chị dám nói với tôi câu đó ư!!!_Diệp Linh trừng mắt nhìn Xu đầy vẻ thách thức.

- Tại sao lại không?_Nói rồi Xu quay mặt đi rồi bước tiếp.

- Được lắm, rồi chị sẽ biết tay tôi._Diệp Linh đưa ánh mắt giận giữ nhìn theo bóng dáng của Xu.

- Để cho nó đi sao?

- Mày nghĩ tao sẽ để yên cho nó ư??_Diệp linh nhếch môi khẽ cười nham hiểm.

- Tao nghĩ nó chưa biết luật lệ ở đây, tao hiểu mày Linh à.

Cả bọn cười vang lên nhìn nhau dự báo một điều không hay xảy ra đến với Xu.

- A Lan Chi đây rồi, vừa nãy con bé Diệp Linh lên tìm cậu._cô bạn Tuyết dễ thương trong lớp reo lên.

- Ồ, tìm tớ á, nó có nói gì không?._Chậc, vậy mới gặp nó mà nó có nói gì với mình đâu cơ chứ.

- Không. Mà nó tìm cậu chắc là có chuyện không ổn rồi, con bé này mà dính vào ai thì người đó không được yên đâu..Lần trước chúng tớ thấy nó đã không có thiện cảm với cậu rồi. Tớ nghĩ cậu nên cẩn thận với nó thì hơn.

- Kệ nó, tớ chẳng quan tâm._Vậy lúc nãy chắc là nó cố tình gây chuyện đây mà, nhưng mình đã làm gì nó nhỉ??? Đúng là anh em nhà họ Hoàng chỉ chuyên đem rắc rối tới cho mình thôi. Nhưng mà sao hôm nay không thấy cậu ta đâu nhỉ??

Hai tiết học trôi qua, đầu Xu trống trải, không có chữ nào vào đầu hết trơn á, nhìn sang trái vắng Lam, sang phải vắng Nhật Long, tự dưng Xu thấy buồn buồn, mà tên Nhật Long nghỉ học thì Xu ngồi một mình thoải mái chứ sao. HIC. Xu nghĩ thế nhưng sao vẫn thấy thiếu vắng cái gì đó. Bây giờ là ra chơi 15 phút, bình thường thì sẽ buôn chuyện với Lam hay được Lam lôi xuống căng-teen xử lí đống đồ ăn nhưng Lam lại nghỉ học, trong lớp thì toàn là con trai, đôi lúc thấy cũng vui vui vì năm đứa con gái hiếm hoi trong lớp được bốn mươi bạn nam còn lại cưng như cưng trứng vàng ý, à quên, trừ tên Nhật Long ra. Nhưng ở trong hoàn cảnh này thì Xu hoàn toàn bị cô lập, Lam nghỉ học, còn ba đứa con gái kia kéo nhau xuống căng-teen lúc nào không hay, không thèm í ới với Lam một tiếng nữa. Trong lớp bây giờ toàn con trai không hà. Bây giờ chạy xuống căng-teen ngồi một mình với đống đồ ăn chắc người ta nhìn vào sẽ nghĩ đến hai trường hợp..tèn...tén...ten

HS1: con này bị tự kỉ hay sao á, ngồi một mình

HS2: nó tham ăn thật, đi ăn một mình.

ỰC!! đàng nào cũng chết, thôi chịu khó dặn lòng đói dữ eo cũng được..hic..Xu gục mặt xuống bàn, tự than thở cho số đen đủi..HUHU.

- LỘP ĐỘP...LẠCH XẠCH...LẠCH XẠCH..

- ???_Xu bật người dậy, tiếng gì vậy nhỉ, rơi rớt trên bàn Xu.

- Cùng ăn nhé, tớ ăn cũng không hết chỗ này_Thế Nam nở nụ cười thân thiện nhìn Xu rồi ngồi phịch xuống cạnh Xu bỏ miếng bánh mì vào nhai tiếp.

- Ồ, cảm ơn bạn Thế Nam tốt bụng, đang đói meo nè..._Xu bóc bánh ra ăn tự nhiên._xem ra hôm nay vẫn chưa đen đủi như Xu nghĩ.

Thế Nam nhìn Xu thoáng cười nhẹ, nụ cười của chàng trai dễ thương.

- Thấy bạn hôm nay ngồi một mình buồn buồn, nhớ chàng nào à?? Hay nhớ hoàng tử kế bên hút hồn nàng Lan Chi rồi_Lời nói của Thế Nam có vẻ hài hước nhưng hình như có chút gì đó là thật thể hiện trên khuôn mặt cậu.

- AAAAAAA..Cậu ăn nói bậy bạ không hà, tớ không có thích tên đó đâu nha._Thế Nam làm Xu xuýt nữa mắc nghẹn..Xu hoảng hốt phân bua khi bị gán ghép với Nhật Long, xua tay lắc đầu lia lịa.

Mặt Thế Nam bỗng sáng rực lên tươi vui hẳn, Thế Nam cười to vỗ vỗ vai Xu.

- HAHAHAHA..xem cậu kìa, tớ chỉ nói giỡn cho vui thôi mà. Làm gì dữ vậy.

- Dỗi luôn á..HỪM.

- Thôi mà, tớ xin lỗi, tớ đùa có chút xíu à_Thế Nam tỏ ra tội nghiệp, năn nỉ Xu.

- Thôi được, không giận nữa, ngồi xuống xử lí tiếp đống đồ ăn với tớ._Xu nhếch môi cười thầm.

- Hết giận rồi đó nha.._Nam ngồi xuống cạnh Xu cười ngặt nghẽo.

- BỤP..Á Á...

Thế Nam lãnh trọn cú đấm ngay vào bụng của Xu..khỏi nói thì cũng biết cậu ta đau đến cỡ nào, bình thường bị đấm nhẹ vào bụng thì cũng kêu khóc thảm thiết rồi huống gì Xu còn học võ nữa, tay chân đụng chỗ nào chỗ ấy đau phải biết. Thế Nam gục mặc xuống bàn kêu la thảm thiết rồi nằm im lìm. Xu ngồi cười lăn qua lăn lại cho đáng cái tội chọc vào tổ ong..haha.Nhưng Xu đột nhiên lo lắng, cậu ta không kêu la nữa. nằm im lìm.

- Này, này, hic, tớ chỉ đùa thôi mà, cậu không làm sao chứ.._Xu lắc mạnh vai Thế Nam.

- ...

- Này, cậu đừng làm tớ sợ, cho tớ xin lỗi, cậu ngồi dậy đi.

- ...

- NÀY..._Xu mếu máo sắp phát khóc lên được, Xu định gọi um lên để các bạn tới giúp thì bị một bàn tay bịt ngay miệng Xu lại..

- Chưa chết được đâu._Thế Nam lại nháy mắt tinh nghịch rồi ôm bụng cười

- AAAAA..dám lừa tớ..._Xu lại cốc cho cậu ta một cái nữa vì cái tội lừa gạt.

- Cậu ác thật..ai mà lấy cậu đen đủi phải biết.

- Kệ tớ..hừm

Cuộc trò chuyện kết thúc là lúc tiếng trống vang lên..3 tiết học nữa lại trôi qua, cuối cùng cũng được về nhà.

- Hôm nay phải đi xe buýt, chán thật.

- Chào cô bé..có người muốn gặp cô bé ở trong này một lát, lên xe đi._một chiếc xe máy đáp xuống gần chỗ Xu, 2 tên bịt khẩu trang tiến đến chỗ Xu đang đứng.

- Anh là ai? tôi không quen.

- Bắt lấy nó đi. _Dứt câu tên kia tóm lấy kiềm chế Xu lên Xe rồi đưa đến một con đường vắng. Chúng thả Xu xuống rồi tiến sát đến xu.

- Hai anh làm gì vậy?? tôi không quen hai anh..để tôi yên._Xu quát um lên, miệng cắn chặt muốn phát khóc.

- Chỉ là có người nhờ bọn anh chăm sóc em cho chu đáo thôi mà..em cứ bình tĩnh, ta vui vẻ tí thôi.

- Tránh xa tôi ra, tôi không thù oán với các người, tha cho tôi.

- Xin lỗi nhé,, nhưng nhiệm vụ đã được giao thì phải hoàn thành, hôm nay em sẽ không thoát được đâu, em chịu chiều bọn anh một lát nếu không em sẽ bị đau đấy._hai tên băm trợn cứ tiến tới về phía Xu.

- HAIZAAAAAAAAAAAAAAAAA!_Xu tung cú đá mạnh về phía trước khiến một tên ngã sóng xoài.

- Khá lắm nhóc, tao sẽ cho mày biết tay_nói rồi tên kia lồm cồm bò dậy rồi cả 2 xông vào. Xu không kịp tay đối phó với hai tên to xác và khỏe thế này, hơn nữa chúng lại dùng dao để đối phó với một đứa con gái. Xu nhanh chóng bị chúng khống chế bản thân.

- Tao nói rồi, mày không thoát được đâu, mày chống cự vô ích.?

- Các người thật hèn hạ, bị ổi, đê tiện..nói đi, ai sai chúng mày đến hại tao?

- Bình tĩnh đi, chúng tao hèn hạ ai chẳng bảo thế. Còn cô em có gây thù với ai thì tự tìm hiểu đi chứ..

- Cũng xinh đấy nhỉ? nhiệm vụ lần này thật tuyệt vời, hưởng thụ một em ngon lành..haha_vừa nói tên đó vừa vuốt ve khuôn mặt của Xu rồi chuẩn bị thực hiện hành vi đồi bại của mình.

Xu rớm nước mắt, người Xu run lên bần bật, không thể thốt lên lời. Một người con gái trong trắng hồn nhiên như Xu, chưa bao giờ làm buồn lòng hay gây thù với ai mà hôm nay phải chịu sợ đau đớn này. Xu khóc không thành lời, người tê cứng lại không cử động được. Nhắm nghiền mắt lại mong sao đây chỉ là mơ, là mơ mà thôi.
.
.
.
CHAP 10: ĐỊNH MỆNH CHÚNG TA LÀ VỊ CỨU TINH CỦA NHAU
.
.
Xu cố vùng vẫy để thoát khỏi hai tên cầm thú nhưng vô vọng. Những chiếc cúc áo đứt và rơi xuống trước con dao sắc nhọn của chúng, vùng vẫy khiến con dao lệch đường cứa vào da thịt Xu, Xu cảm thấy đau nhưng sao đau bằng nỗi đau của một người con gái sắp mất đi sự trong trắng của mình, đây không phải là mơ. Chiếc cúc áo thứ 3 rơi xuống cũng là lúc một tên áp mặt vào cổ cưỡng hôn thực hiện hành vi "vui thú" của mình. Tuyệt vọng, tâm trí Xu hỗn loạn...Xu sắp ngất lịm đi, tình trạng chết lâm sàn sẽ đến nếu như hành động đó vẫn tiếp tục.

- RENG..RENG..RENG..RENG..RENG..RENG..RENG

- Thằng chó nào lại gọi bây giờ, mất cả hứng thú._Nhưng mặt hắn lại biến sắc đi khi rút chiếc điện thoại ra nhìn số phone.

- Ai gọi thế mày??

- Cậu chủ.

Mặt tên kia nghe vậy liền tối sầm lại, sợ sệt. Không nói được lời nào.

- ...

- Hay là không nghe??

- Mày điên à, từ chối cuộc điện thoại của Báo Trắng khác gì mày không thiết mạng sống của mày. Nghe đi. Tao trông nhỏ này cho. Nó không thoát được đâu.

Nghe đến Báo Trắng giường như sức sống của Xu trỗi dậy.

- Vâng..em nghe cậu chủ.

- "Chúng mày đang ở đâu đấy? Đến đây tao giao việc"

- Nhưng thưa cậu chúng em đang có nhiệm vụ và đang phải thực hiện bây giờ.

- "Nhắc lại tao nghe? Đến đây ngay."

- Báo Trắng, cứu tôi, Lan Chi-tôi đây, anh biết tôi mà,hức hức, cứu...._Xu cố vùng vẫy ra khỏi tay tên đang giữ mình cố gắng hét thật to cho Báo Trắng nghe nhưng lập tức bị giữ lại, tên kia bịt mồm Xu và kéo ra xa. Xu không còn nghe thấy tiếng Báo Trắng nữa. Vô vọng thật rồi. Nhưng Xu lại chợt nhận ra một điều thật nực cười mình là một kẻ ngu ngốc. Một tia sáng hi vọng lóe lên rồi bị dập tắt ngay sau đó. Chúng cũng là người của Báo Trắng, kêu cứu với tên đồng bọn ư???. Không ngờ người mình đã từng cứu hôm nay thuộc hạ hắn lại trả ơn thế này đây, chẳng nhẽ là việc này cũng do hắn chỉ đạo ư? Thật không thể tin nổi, cô thất vọng tràn trề.

- Con nhỏ này láo thật, hét ầm ĩ cả lên, mà cậu chủ nói sao?

- HỪM...Khốn kiếp thật..mày quen Báo Trắng ư?_vừa nói hắn vừa nâng khuôn mặt Xu trừng mắt.

- Lũ khốn chúng mày, hèn hạ, tất cả đều lũ khốn nạn, #%^&*!@#@#$#%&&*^_Lấy hết can đảm, Xu hét vào mặt hắn, trút hết oan ức tủi nhục mà mình phải chịu.

- Mày..._tên kia đưa tay lên định đánh Xu nhưng chẳng hiểu sao hắn lại dừng lại, hạ cánh tay xuống._ - Nếu không phải vì cậu chủ thì tao cho mày biết tay tao.

- Khoan..Mày nói thế là sao?_Tên kia lên tiếng tìm lời giải cho những gì sau cú điện thoại.

- Cậu chủ bảo cấm làm gì nó cho đến khi cậu đến đây. Mất sợi tóc nào thì ...không xong đâu.

- Khỉ thật, nếu nghe theo cậu chủ thì chúng ta lại không hoàn thành nhiệm vụ được giao phó. Không an toàn cho lắm.

- Mày ngu vừa thôi, nếu trái lời cậu Báo Trắng thì mày cũng biết khó mà giữ toàn mạng, còn về phía kia mạng sống chắc chưa đến nỗi bị đe dọa.

Phía kia?? Là ai được chứ, với một người hiền lành tốt bụng hay giúp đỡ người khác thì ai mà ngờ được rằng mình có kẻ thù. Mà kẻ thù mình là ai thì thậm chí Xu còn chẳng biết.

Một chiếc ô tô màu đen đỗ xịch trước con ngõ nhỏ hẹp xấu xí của góc khuất chốn thành phố sa hoa này, nơi mà ít ai qua lại. Một tên mặc đồ đen từ đầu đến chân bước xống tiến sát về phía Xu bị giữ. Hai tên giữ Xu kính cẩn cúi chào.

- Thưa cậu chủ.

Chẳng ai xa lạ, là Báo Trắng. Xu hất mặt nhìn Báo Trắng với ánh mắt khinh bỉ, sự giận dữ và tủi nhục của một đứa con gái bị người khác giở trò. Báo Trắng không nói gì, cởi chiếc áo khoác của mình khoác lên vai Xu. Cô hất mạnh tay quăng chiếc áo xuống đất. Báo Trắng không nói gì, có lẽ hiểu được những suy nghĩ nằm trong đầu Xu.

- Chúng mày đã làm gì??_Ánh mắt lạnh tanh sắc nhọn quay sang hai tên kia, chắc bây giờ khỏi nói thì cũng đoán ra được chúng là bọn đàn em Báo Trắng.

- Chúng em chưa làm gì cả, đang định...thì..

- Tao cấm chúng mày đụng vào nó thêm một lần nào nữa_Báo Trắng gằn giọng nói thách thức, cúi xuống nhặt chiếc áo rồi khoác lại vào người Xu. Lôi mạnh Xu về phía chiếc xe, Xu phản ứng kịch liệt vùng vẫy để thoát khỏi tên máu lạnh nhưng dù phản ứng kịch liệt thế nào thì cũng không thế thoát khỏi bàn tay rắn chắc của cậu ta được..

- Thưa cậu chủ, còn về phần cô...

- ĐOÀNG.!

Câu nói chưa dứt thì mùi thuốc súng lại bay lên hòa vào không khí, tên vừa mở miệng ôm chân rên rỉ..

- Cái ngu thứ nhất là chúng mày đã đụng đến cô ta, thứ hai là dám cãi lời tao.

- Chúng em biết lỗi rồi, cậu chủ tha mạng.._tên kia quỳ xuống đỡ lấy đồng bọn rồi cầu khẩn.

- Cút.

"Hãi hùng" là từ duy nhất trong đầu Xu. Một tên giang hồ thứ thiệt đẫm mùi máu tanh. Báo Trắng cầm chặt tay Xu kéo đi. Và lần nay Xu chẳng phản ứng, nói đúng hơn là không dám làm liều, nhỡ ăn viên đạn thì khốn. Cánh cửa xe đóng sập lại và chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Lần này không như những lần trước, xe chạy chậm. Chắc vì một người mà Báo Trắng như thế. Xu chẳng quan tâm nữa, tâm lí Xu thật sự lúc này không ổn định. Chẳng hiểu sao nước mắt Xu lại rơi. Nhìn qua chiếc kính chiếu hậu trong xe Báo Trắng thấy rõ điều đó. Chiếc xe từ từ chậm lại rồi dừng hẳn.

- Ngồi yên đó..

Báo Trắng xuống xe, lát sau trở lại rồi cầm trên tay hai túi xách. Đưa cho Xu hộp khăn giấy.

- Cầm lấy.

- ...

- Cầm lấy đi, nhìn gì nữa._Báo Trắng nạt lớn.

Xu vội cầm lấy, rút khăn giấy ra quệt nước mắt.

- Này.

- Gì đây??

- Áo, mặc vào.

- ...

- Đừng có nhìn tôi như thế, không thích

- ...

- Muốn ăn đạn hả? nhìn bộ dạng thế kia định về nhà như thế chắc.

Xu vẫn tỏ ra không hiểu..bộ dạng này thì sao chứ..@@@@@...Xu cúi xuống nhìn lại mình..à, chiếc áo Báo Trắng khoác trên người mình..cứ tưởng Báo Trắng đòi chiếc áo...Xu giật chiếc áo da đen của cậu khỏi người mình. Chẳng hiểu sao lập tức Báo Trắng quay mặt đi. "Sao thế nhỉ" ..nhìn lại mình một lần nữa và như bị sét đánh..áo bị rách, lại còn bay phăng mấy cúc áo rồi, hở nội y..

- Á.._vội đưa tay che lại, mặt Xu đỏ ửng, độn thổ mà chết mất, sao Xu hay gặp rắc rối với cậu ta thế nhỉ?? Ông trời thương Xu lắm cơ...huhuhu
.
.
.
CHAP 11: VẾT THƯƠNG KẾT NỐI
.
.
.
Chiếc áo trắng khá vừa vặn với Xu thay cho chiếc áo trắng đã bị rách. Chẳng hiểu sao tự nhiên Xu thấy ngại. Leo lên xe Xu chẳng giám nhìn Báo Trắng.

- Cảm ơn

Báo Trắng nhìn Xu rồi nhìn xuống ở cổ, xuống thêm tí nữa, dừng lại và nhìn chằm chằm, mặt đột nhiên biến sắc.

- @@..nhìn,,nhìn gì?? hơ hơ_Mặt Xu chuyển màu thành trái cà chua chín, lấy tay bắt chéo lại hình dấu nhân trước ngực, lúng túng.

- Mở cúc áo đầu tiên ra xem nào_Báo Trắng kéo trong hộp xe lấy thứ gì đó rồi tiến sát lại gần Xu.

- Cậu...cậu định làm...gì? Cậu mà làm bậy là tôi..hét lên đấy..tránh ra

- Bị thương sao không nói..cái đồ hai lưng như cậu thì tôi thèm vào. Tưởng bở.

@..Hai lưng nữa chứ. Mà làm như đẹp trai lắm không bằng ý..mà cũng đẹp trai thật. Nếu so Nhật Long và Báo Trắng thì ai cũng như ai, giống nhau mà, nhưng Nhật Long ra dáng một học sinh gương mẫu, một thanh niên ưu tú trong trường học, đúng chất một vị hoàng tử..oaoa..còn phong cách của Báo Trắng thì đẹp nhưng tàn bạo vô nhân đạo, sặc mùi của xã hội đen..ực..nghĩ hơi bị quá thì phải..nhưng cả hai đều có chung một điểm là "cực lạnh". Mà sao Xu hay đem so sánh 2 người này thế nhỉ? thôi chẳng quan tâm. Mình hay nghĩ vớ vẩn quá đi thôi. Xu lắc đầu nguầy nguậy xua tan những ý nghĩ trong đầu mình. Trở lại thực tế.

- Bị thương á?_cúi xuống nhìn lại mình..đúng là bị thương thật. Máu ứa ra từ vết thương bị dao rạch bị phạm phải khi Xu cố vùng vẫy. Vì tâm trí hỗn loạn nên Xu cũng không biết đau là gì. Máu từ vết thương túa ra dính vào áo.

- Cởi một cúc ra tôi xử lí vết thương.

- Cởi á..không..không được._Xu trợn tròn mắt, giật nảy mình về phía sau ghế xe. Tự dưng thấy tim đập loạn nhịp, chắc nhảy khỏi lòng ngực mất. Sao cậu ta có thể nói một cách tự nhiên như thế được cơ chứ, mình là con gái mà..hức.

- Sẽ nhiễm trùng rồi lỡ loét, lúc đó thì cởi hẳn áo ra cho người ta luôn đấy. Tôi chỉ muốn tốt cho cậu thôi, không ép.

Nghe cậu ta nói tự nhiên Xu cảm thấy sợ, cứ nghĩ đến cái cảnh lở loét rồi... cho người ta chữa trị, trời ơi, chết mất thôi. Máu cứ rịnh ra rồi thấm qua áo, cứ thế này thì áo tàn một màu đỏ mất, sao mà về bây giờ. Bộ dạng này mà lết về nhà chắc anh Xu lo lắng lắm.

- Đưa chúng cho tôi.

Báo Trắng nghiêng đầu, mắt nheo nheo tỏ ra khó hiểu nhưng rồi cũng đưa bộ y tế luôn dự trữ trong xe ra. Chậc, sao lắm thuốc thế, ồ, cả bông băng thuốc đỏ đủ cả. Chắc là hộp sơ cứu vết thương tạm thời của cậu ta đây mà.. đánh chém nhau dữ lắm nên đi đâu cũng chuẩn bị đủ bộ y tế_Xu nghĩ thầm.

- Quay mặt lên đi. Tôi sẽ tự làm lấy.

Xu loay hoay không biết làm sao, vạch áo chỗ bị thương, hức, tự làm Xu vừa sợ đau, thêm nữa vết thương lại ở phía trái ở dưới cổ nên không có tư thế để xử lí nó, mà cái này Xu cũng không biết là sao để dán nó nữa, mặt Xu mếu máo, vật lộn với đống bông băng thuốc đỏ mà không biết làm sao, và khi mà cố gắng làm một việc gì đó mà mãi vẫn không được thì những hành động kì quặc sẽ xảy ra. Và thật không may cho Xu là những hành động ngố đó lại thu vào hết cái kính chiếu hậu của xe..Báo Trắng ngồi ở ghế lái, Xu ngồi hàng ghế sau, chiếc gương thu vào những gì phía sau xe. Báo Trắng phải kìm chế mình lắm mới không vỡ ra tiếng cười.

- Trời ơi, sao ngốc quá vậy._Không thể để Xu loay hoay nữa, Báo Trắng lên tiếng rồi nhảy ra sau hàng ghế Xu.

- Á, cậu..cậu..hức..hức..tránh ra..

- Đúng là đồ hậu đậu. Cái này phải mở ra thế này, rồi bôi thuốc này vào để tránh nhiễm trùng,...rồi dán vào. Hiểu chưa đồ ngu ngốc_Báo Trắng liến thoắng, rồi hành động như một y tá trong nghề.

- Ai ngu ngốc chứ, đưa đây tôi tự làm được.

- Làm được không, nãy giờ tôi thấy loay hoay mãi mà có làm được đâu.

- @@..Hóa ra cậu nhìn lén..

- Ngồi yên xem nào_Báo Trắng bỗng quát lơn khiến Xu giật mình im bặt, ngồi yên như pho tượng.

Báo Trắng cúi sát, đưa tay gần đến vết thương. Nếu ai nhìn nghiêng chắc sẽ tưởng họ đang hôn nhau, thực tế thì mặt Xu hơi nghiêng qua phải, còn cậu thì qua trái để dán vết thương lại. Tim Xu như ngừng đập, Xu nín thở hoàn toàn, không dám thở hắt ra.

"mình sao thế nhỉ?? gì chứ?? chắc tại đã quá trưa nên đói, thở không nổi nữa"_đó là những suy nghĩ ngờ nghệch hết sức có thể tưởng tượng ra, chắc tại Xu có đầu ốc phong phú lắm mới nghĩ ra được là vì đói nên tim không đập. Xu lấy lại bình tĩnh, bất ngờ chỉnh đầu thẳng lại...cùng với lúc Báo Trắng ngẩng mặt lên..và..mặt chạm mặt..má kề má.

- CỐP.

- A..có bị điên không thế?_Báo Trắng quát lớn.

Xu ngượng chín cả mặt. Đau thì không đau nhưng...cảm giác gì thì Xu không biết. Và thế là hai người ngồi bất động, không ai nói với ai một hồi rất lâu trong xe.

- Á, hơn 1 giờ chiều rồi_Xu nhìn đồng hồ giật thót cả người,_ - Về, phải về, anh trai chắc lo lắng lắm.
.
.
.
CHAP 12: CẬU BẠN DỄ THƯƠNG
.
.
" Anh đã chuẩn bị cơm trưa, em ăn nhé. Anh có công tác đột xuất không đợi em về được, mấy ngày tới anh sẽ không về được, xin lỗi em gái nhé ^^!"

Chỉ vẻn vẹn có 2 dòng chữ trên mảnh giấy Quốc Huy để lại. Xu thừ mặt ra, may mà anh Xu không biết Xu đi học về giờ này, lại còn bị thương nữa không thì anh mắng cho te tua mất, vẫn biết là anh rất thương nhưng sao cứ thấy anh mắng là Xu lại tủi. Anh về chưa được lâu lại tiếp đi công tác, Xu lại phải ở nhà một mình. Xu cũng thấy quen với việc công tác đột xuất của anh, ở một nhà một mình cũng thành quen, nhưng Xu buồn vì cô đơn, ít ra thì Quốc Huy ở nhà với Xu để mà cãi nhau với Xu đỡ buồn hơn khi ở nhà một mình.
Ngôi nhà nhỏ vừa đủ cho hai anh em sinh sống nhưng rất đầy đủ tiện nghi. Mặc dù bố mẹ mất lúc Xu còn bé nhưng anh em Xu có một khoản trợ cấp từ bộ công an nơi mà bố mẹ Xu đã hết mình với cho đến khi hết hai anh em hết mười tám tuổi. Và lúc anh Xu hết mười tám thì đã vật lộn với cuộc sống ra sao để có thể cho Xu một cuộc sống đầy đủ không thua kém bạn bè.

Một buổi sáng nắng ấm, lúc tối Xu đi ngủ sớm nên sáng nay phải cố gắng lắm Xu mới dậy sớm để thanh toán hết bài tập. Sắp xếp nhanh đống sách vở cho vào cặp Xu nhanh chóng thay bộ đồng phục. Nhưng loay hoay mãi không biết cái áo trắng đi đâu.

- À_tự cốc cho mình một cái vào đầu Xu chợt nhớ ra chiếc áo đã bị rách. Liếc nhìn chiếc áo trắng mà Báo Trắng mua cho Xu thần người ra, cậu ta cũng tốt đấy chứ ? cậu ta đã cứu Xu, chắc mình đã hiểu nhầm rồi, Không phải người xấu như mình nghĩ_thầm nghĩ. Mà cái tính hay hậu đậu hay quên nữa, không biết mấy cái áo kia Xu treo ở đâu mà tìm không thấy. Đến giờ đi học rồi, chẳng còn lựa chọn nào ngoài nó cả. Mặc tạm vậy, ngắm mình trong gương Xu thầm khen mắt thẩm mĩ của Báo Trắng, thực sự mà nói thì nó rất đẹp, vừa vặn nữa. Đến trường bằng chiếc xe buýt thay cho việc anh trai hay Thu Lam đưa đón hàng ngày.

- Buổi sáng tốt lành_Cậu bạn Thế Nam sở hữu nụ cười hết sức dễ thương cất lời chào.

- Chào_Xu nở nụ cười đáp trả lại cậu bạn..chắc là một buổi sáng tốt đẹp đây._Nghĩ thầm..nhưng vừa bước vào thì ý nghĩ lại dập tắt ngay, Nhật Long nhìn Xu từ lúc xuất hiện đến giờ, mặt toát ra vẻ lạnh tanh như giận Xu điều gì vậy. Có ai làm gì cậu ta đâu nhỉ.

- Bà cố chết tiệt

@@..Xu giật mình nhìn về cửa lớp...đúng là bà chằn dữ dằn..Thu Lam mặt giận dữ dậm từng bước từng bước nặng sịch tới chỗ Xu, mặt đằng đằng sát khí. Xu cười nhạt, có lẽ cô hiểu bạn hơn ai hết.

- Hì hì...sorry. tưởng cậu không đi học nên mình..

- Đồ vô lương tâm, mới ốm dậy mà bắt chạy xe vòng qua nhà bà bấm chuông inh ỏi, hét ầm ĩ như con điên sáng sớm để đưa bà đi học thế này đây.

- Không biết không có tội lớp trưởng ơi_Thế Nam lên tiếng yểm trợ cho Xu.

- Ây da, mới có một ngày không gặp mà hai người này hiểu nhau gớm nhỉ?_Lam bỗng đổi giọng, cười nham nhở cố trêu Xu..Thực ra nãy giờ cô chỉ trêu Xu..ai ngờ xuất hiện kẻ phá đám.

- Ý..không được hiểu nhầm nha_Xu nhăn mặt ném cái nhìn trách móc cho cô bạn

- Còn chối nữa kìa..mà có ai nói gì đâu, sao phải cố cãi

Lúc này giọng nói của một người thứ tư lên tiếng cắt ngang câu chuyện

- Ồn ào, im hết xem nào_Miệng vẫn quát, mắt vẫn nhìn vào quyển sách..thật phong độ. Có vẻ tiếng nói của Báo Trắng thật có trọng lượng. Câu chuyện được dập tắt ngay. Thu Lam và Lan Chi trở về chỗ, Thu Lam vẫn không quên nháy mắt tinh nghịch với Xu. Thế Nam thì cứ tủm tĩm hoài bước ra khỏi lớp.

- Á, khoan, cái áo nào lạ thế? đẹp á!

- À, vừa mua ấy mà.

- Hay là ai tặng đó..nghi lắm à nha..hay Thế Nam?

- Âý, sao cậu cứ đùa tớ với Thế Nam hoài thế, là anh trai tớ mua. Không hỏi nữa nhé.

Xu lật vội trang sách giả vờ đọc chăm chú. Nhật Long lại nhìn, nhìn với ánh mắt kì quái, tinh nghịch.

- Mặt tớ làm sao à?

- Không, chỉ là ngưỡng mộ cậu cách cầm ngược sách để đọc thôi

Xu mặt đỏ bừng lên, úp mặt xuống bàn..

Giờ ra chơi

- Đi căng-teen!_lại nụ cười dễ thương ấy

- Gì đấy..? Cái gì đấy, gọi Lan Chi mà tớ thì bỏ qua hả??

- Cùng đi, làm gì mà ghê thế lớp trưởng?

Xu lắc đầu cười nhìn hai đứa bạn thú vị dễ mến. Cả ba kéo nhau xuống gọi ra một đống đồ ăn. Chưa kịp ăn thì Xu chợt réo lên làm cả hai đứa bạn hốt hoảng và những ánh mắt tò mò xung quanh.

- Thôi chết

- Sao thế?_Thế Nam nhăn mặt hỏi

- Quên tắt nguồn chiếc điện thoại trong cặp..lỡ thầy giám thị vào kiểm tra lớp thì chết_Nói xong Xu chạy một mạch lên lớp..Để lại hai người bạn lắc đầu ngán ngẩm nhìn theo cái dáng nhỏ nhắn chạy đi.
.
.
.
CHAP 13: NGỠ
.
.
Diệp Linh bước vào lớp..

- Cút hết ra ngoài...Lập tức tất cả học sinh trong lớp rời ghế ra ngoài. Không phải vì sợ Diệp Linh, mà sợ thế lực đen tối đằng sau cô, sẵn sàng làm hại bất cứ ai.

- Có chuyện gì?_Nhật Long mắt vẫn không rời quyển sách. Diệp Linh mặt biến sắc nhìn anh trai.

- Tại sao anh lại làm như thế?

- Tại sao ư? câu đó dành cho anh hỏi mới đúng.

- Anh không nên xen vào chuyện riêng tư của em._Diệp Linh cáu gắt, nhìn thẳng vào mặt Nhật Long xẵng giọng..

- Là em đã xen vào chuyện của anh. Anh cảnh cáo em đấy.

- Anh đang thách thức em đấy à?

- Tùy em..nghĩ sao cũng được.

- Anh đã thay đổi.

Nhật Long im lặng, thờ ơ như không có sự có mặt của Diệp Linh.

- Tối nay mama muốn anh về nhà cùng ăn tối.

Nhật Long cau mặt, gấp quyển sách lại. Diệp Linh từ từ ra phía sau luồn hai tay ra phía trước quàng lấy cổ Nhật Long, đổi giọng, mặt nũng nịu.

- Em sẽ nói tốt cho anh, rồi anh sẽ sớm được papa cho cai quản sổ sách, quản lí các việc quan trọng thôi..Em biết anh muốn điều đó mà..anh trai à_Diệp Linh hôn nhẹ lên má Nhật Long. Nhật Long không phản ứng gì, mặt trở nên vô cảm, toát ra sự lạnh lẽo của một tên quỷ dữ.

- Xin lỗi, thật ra mình không muốn phá vỡ không gian riêng của anh em cậu nhưng mình cần...

Nhật Long thấy có sự xuất hiện của Xu lập tức tháo hai cánh tay nõn nà trắng trẻo của Diệp Linh ra khỏi người mình. Diệp Linh nguýt dài, tỏ ra khó chịu trước sự có mặt ấy.

- Về lớp đi, tối anh sẽ đến.

Diệp Linh nghe lời anh trai, bước ra khỏi lớp đi qua chạm mạnh vào vai Xu rồi khẽ nhếch môi rồi bỏ về lớp.

- Cậu đã nghe thấy những gì?

- Không có gì. tớ vừa lên lớp thôi. Nhưng mình tưởng cậu là anh em với Diệp Linh.

- Là anh em, nhưng tớ không sống chung với nó, ở riêng. Tự do.

- Ra thế. Cậu không ra ngoài à?

- Không, tớ không thích.

- Ừm..vậy tớ đi nhé _Xu cầm theo chiếc điện thoại rồi đi nhanh rời khỏi lớp.

Xu chậm rãi bước xuống bậc thang. Chẳng hiểu sao Xu lại cảm thấy có chút gì đó mơ hồ về tình cảm của mình sau khi thấy Diệp Linh và Nhật Long. Xu cảm thấy hụt hẫng trong lòng, không thể nói nên lời. Trước mặt Nhật Long Xu đã cố gắng tỏ ra thật bình thường như không xảy ra chuyện gì nhưng bây giờ thì không ổn chút nào. Xu không định hình được tình cảm của mình dành cho Nhật Long..Ngày thường mặc dù Xu và Nhật Long ngồi cạnh nhau nhưng không trò chuyện với nhau, không thèm nhìn nhau quá hai lần trong một ngày nhưng chẳng hiểu sao Xu lại có cảm giác thân quen ở nơi cậu ta, có chút gì đó trong tình cảm mà Xu đối với Nhật Long mà Xu không lí giải được.

- Ăn đi, từ lúc mày lên lớp lấy cái điện thoại rồi xuống đây trong mày thơ thẩn vẩn vơ trong như con tấc nơ ấy..

- ẶC..

- Ừ..Lam nói đúng á, tớ cũng để ý từ nãy giờ, hay là có chuyện gì rồi?_Thế Nam lên tiếng tiếp câu của Lam. Hai người bạn nhìn chằm chằm dò xét trên khuôn mặt Xu làm Xu ngượng chín cả mặt.

- Chuyện gì là chuyện gì? không có.

Tóm nhanh cái bánh bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến như bị bỏ đói lâu năm, Xu thực hiện cái hành động kì quặc ấy dưới 4 con mắt của hai đứa bạn để che đi những suy nghĩ trong đầu. Và thế là một tràng cười vỡ ra, hai đứa ôm bụng cười ngặt nghẽo, còn cái mặt Xu thì ngố ra, uất không chịu được.

Mấy tiết học cuối còn lại, Xu ngồi thơ thẩn, không ai nói với ai câu nào. Và cứ như thế, cả hai đeo đuổi những ý nghĩ riêng cho mình.

- Thu Lam đứng dậy nhắc lại những gì tôi vừa nói.

Ông thầy dạy môn sử cao giọng quát lớn. Nghe đến tên mình Xu giật mình đứng thẳng dậy...Khuôn mặt dần chuyển gam màu. Bí quá.. Thu Lam nói ghé sát gần Xu nhắc nhỏ.

- Chị lớp trưởng cũng đứng dậy cho tôi.

Xu với Lam nhìn nhau tủm tỉm ái ngại cho nhau.

- Hai chị bước ra khỏi lớp cho tôi.

- Thầy ơi, một lần tha ba lần chém.

- Cả anh Thế Nam tài giỏi lắm mồm lắm miệng cùng ra. Nhanh kẻo mất thời gian.

Thế là ba siêu nhân Lam, Chi, Nam ra ngoài cửa hóng gió. Cả ba nhìn nhau cười, nếu như tình bạn nãy mãi mãi như thế này không bao giờ phai thì thật tốt biết bao. Và chẳng bao lâu sau lại đón thêm một vị trông cửa mới.

- Nhật Long nhắc lại những gì thầy vừa nói cho mấy anh chị ngoài kia nghe rõ.

- ..._Không trả lời được

Và chỉ có thế..Vị Hoàng Tử lần đầu tiên đứng canh lớp. Khỏi nói thì ba người ra đứng trước đã ôm bụng cười như thế nào khi chào đón thành viên mới. Nhật Long nhìn ba người bạn, không thể nhịn được nữa, Nhật Long liền cùng vỡ tiếng ra và đó cũng chính là lần đầu tiên Nhật Long cười thành tiếng, nụ cười không gượng ép, thoải mái và vô tư như những học sinh khác. Không lạnh lùng, vứt cái lốt hoàng tử một bên để hòa đồng chung với những đứa bạn. Những tiếng cười ngân vang và...

- Mấy anh chị câm hết.ttttttttttttttttttttttttttttttttttt.
.
.
.
CHAP 14: SỰ THẬT VỀ HAI CON NGƯỜI HAI THẾ GIỚI
.
.
Ngôi biệt thự lớn nguy nga nằm giữa trung tâm thành phố lớn..với diện tích rộng và được thiết kế theo kiểu Châu Âu..đường dẫn vào ngôi biệt thự với nhiều ánh đèn sáng rực xung quanh..cây cối được tỉa tót kĩ lưỡng..khu vườn trước với những thứ hoa tuyệt đẹp, có hòn non bộ khá lớn dựng lên một cách tinh tế như một nơi thần tiên được thu nhỏ lại, trang nhã và quý phái. Chủ nhân của nó không ai khác chính là ông Hoàng Trấn và bà Hồng Diễm. Bố mẹ của Diệp Linh và Nhật Long. Như đã hẹn, Nhật Long về nhà dùng cơm tối với gia đình vào tối nay.

Cánh cổng lớn mở ra.

- Cậu chủ!_Hai tên cận vệ kính cẩn cúi chào trước Nhật Long.

Nhật Long toát ra vẻ lạnh lùng đi qua những tên cận vệ của ông Hoàng Trấn.

- Cậu chủ.._Bà giúp việc trong nhà lên tiếng

- Vâng..

- Ông bà đang chờ cậu trong phòng khách.

- Cảm ơn.

Ngôi nhà rộng lớn đầy đủ tiện nghi. Nó lớn và đẹp. Ông Hoàng Trấn mệnh danh là một đại gia có tiếng tăm nắm trong tay cổ phần của một tập đoàn lớn, ..còn bà Hồng Diễm nằm trong giới người mẫu nổi tiếng xinh đẹp là một bà hoàng của thời trang, là giám đốc công ti thiết kế thời trang lớn nhất ở thành phố này.

- Con tới rồi đấy à?_Bà Diễm lên tiếng cười nhẹ khi nhìn thấy Nhật Long

- Vâng..con chào bố mẹ.

- Ngồi xuống đó.._Ông Hoàng Trấn cầm trong tay tờ báo, mắt vẫn không để ý đến sự có mặt của Nhật Long.

- Để mẹ bảo bà giúp việc dọn bữa..hai bố con cứ nói chuyện._Bà Hồng Diễm tránh đi trong cuộc nói chuyện sắp tới. Có lẽ bà hiểu ông Hoàng hơn ai hết.

- Việc ta giao con đã làm đến đâu?

- Chúng ta đang gặp rắc rối với bọn Sói. Chúng là bọn tay sai của ông Trịnh. Việc đánh đổ họ để chiếm cổ phần gặp trở ngại.

- Khốn kiếp thật..! Không ngờ chúng có đề phòng. Ta biết con gặp rất nhiều nguy hiểm nhưng con hãy cố gắng, rồi ta sẽ cho con làm trợ lí của ta. Một khi chúng ta có trong tay cổ phần của lão Trịnh..thì việc làm ăn của chúng ta sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

- Con hiểu. Con biết ba chưa tin tưởng để giao cho con việc hệ trọng. Rồi con sẽ chứng minh cho ba.

- Tốt. Con đúng là con trai ta..Nhưng tuyệt đối phải giữ bí mật, con và Báo Trắng là một người. Như thế chúng ta dễ dàng trong việc làm ăn rất nhiều._Ông Hoàng vỗ vai Nhật Long..nhếch môi cười nham hiểm, như tính toán đường nước bước. Có lẽ ai làm việc cho ông Hoàng cũng sẽ biết được ông là người như thế nào..độc đoán, nhiều mưu mô và làm việc thầm kính, không để lộ ra ngoài bất cứ một thông tin nào. Cho đến bây giờ người ta vẫn không chưa biết được tại sao ông lại có một cơ ngơi đồ sộ và gia tài lớn đến vậy..Nếu như ai đắc tội với ông Hoàng thì kẻ đó cũng khó mà sống lâu dài

- Anh Nhật Long đến rồi. Sao lại không gọi tôi, chẳng phải tôi đã bảo là anh ấy về thì gọi tôi xuống liền cơ mà..Bà làm việc kiểu gì thế? có muốn làm việc nữa không?_ Tiếng Diệp Linh cáu gắt với bà chủ nhà vang vọng vào phòng khách.

- Là anh bảo bà ấy đừng gọi, lát nữa em tự xuống. Bà đi làm việc của bà đi

- Vâng thưa cậu chủ.

- Anh ...?_Diệp Linh nhìn Nhật Long giận dữ.

- Thôi đi..Ăn cơm._Ông Hoàng gằn giọng khiến Nhật Long và Diệp Linh giật mình, nhất nhất nghe theo. Khỏi nói thì tiếng nói của ông Hoàng có trọng lượng nhiều đến thế nào với những người xung quanh ông.

Bữa ăn tối kết thúc trong khi cả buổi tối mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Một khi ông Hoàng không lên tiếng thì không ai giám hé lời trong bữa ăn. Mặc dù đầy đủ thành viên nhưng nó luôn là bữa cơm lạnh tanh của những con người không có cảm xúc. Và Diệp Linh thiếu sự quan tâm chăm sóc, dẫn tới hư hỏng, không lo học hành với đúng lứa tuổi của mình. Trái lại Nhật Long với hai cái mặt nạ, một là tên "hoàng tử" lạnh lùng ở trường còn hai là "Báo Trắng" tên cầm đầu của một tên băng đảng xã hội đen khét tiếng dưới sự chỉ huy của ông Hoàng. Và điều Nhật Long muốn duy nhất đó chính là được nắm quyền, nắm trong tay sổ sách.
.
.
.
CHAP 15: ÁC MỘNG
.
.
Chiếc xe ô tô với bốn người ở trong..có tiếng nhạc nhẹ..

- Có thật hôm nay gia đình mình được đi chơi thật không hả bố??

- Ừ..con trai..Bố mẹ xin nghỉ phép..cả nhà mình sẽ được tự do trong ngày hôm nay.

- Hoan hô bố mẹ..con yêu bố mẹ nhất trên đời._Nói rồi cậu bé 9 tuổi ghé sát vào một cô bé 3 tuổi hôn lên má..thì thầm.. - Hôm nay gia đình mình sẽ được đi chơi nhóc à..^^..em gái thích chứ?

- Oa..oa..mẹ ơi anh thơm má con..huhu..

Người phụ nữ bồng cô bé cười hiền..đó là một bà mẹ của hai đứa con ngây thơ..Cả gia đình đang trên đường đi chơi do ông bố cầm lái.

- Xì..có thế mà cũng mách mẹ..đúng là đồ trẻ con.

- Hức..em sẽ mách bạn Boo cho xem..bạn ấy thương em nhất. Chỉ cho bạn ấy thơm em thôi.

- Một tí bạn Boo.. Hai tí bạn Boo..mới tí tuổi.

- Mẹ ơi..anh trêu con..hức..hức

- Thôi thôi..yên nào. Bố mẹ xin lỗi 2 đứa nhé, lâu này bận công việc không đưa hai anh em đi chơi đâu.

- Hôm nay gia đình bác Hân cùng đi không mẹ?

- Có..con trai à..^^

- A..vậy là cũng có Boo..hihi.. Boo..Boo

- Con gái có vẻ thích nhóc Boo nhỉ?? Hai đứa này lớn lên cho chúng nó cưới nhau..HAHA

- Hai nhà thông gia cũng thú vị đấy..Chúng ta với anh chị ấy là bằng hữu tốt của nhau, cũng như anh chị em trong nhà vậy..nay mai hai đứa này mà nên vợ chồng thì thật tốt anh nhỉ?

- Anh cũng nghĩ như em..mà hai anh chị ấy cũng có ý như chúng ta đấy..

- Nếu được như chúng ta mong thì thật tốt..!! _Bà mẹ mĩm cười nhìn đứa con gái nhỏ trong vòng tay.

- Bố mẹ ơi..nãy giờ con thấy mấy chiếc xe ở phía sau lạ lắm..mình rẽ đường nào họ cũng theo. Họ cũng đi nghỉ hả mẹ??

Nhìn qua kính chiếu hậu, người đàn ông có thể thấy rất rõ.

- Không xong rồi...là bọn chúng..

Mặt người phụ nữ biến sắc, mồ hôi toát ra, ôm chặt lấy cả hai đứa con vào lòng..

- Phải bình tĩnh, em và con ngồi cho vững, anh sẽ lái xe nhanh để thoát khỏi bọn chúng.

- Vâng. Thật không may..vì chúng ta đi nghĩ nên em đã sơ suất không cầm theo súng.. _Người phụ nữ tỏ ra lo lắng..ghì chặt lấy hai đứa nhỏ..hôn lên trán cả hai anh em.

- Mẹ ơi!..sao thế mẹ?

- ĐOÀNG..!_XOẢNG.._đó là thứ âm thanh mà một cảnh sát không bao giờ nhầm lẫn đi đâu được..tiếng súng nổ...chiếc kính sau nứt ra..vỡ

- Oa, oa..mẹ..mẹ ơi..bố ơi..con..con sợ lắm..! HUHUHU

- Mẹ ơi!

- Nào con trai..không sao đâu..hai anh em đừng sợ..có mẹ đây..bố mẹ luôn yêu con. Hãy nhớ.._Người phụ nữ nói trong nước mắt.

Chiếc xe lao nhanh trên đường, tiếng trẻ con khóc, tiếng la hét, tất cả đi vào tuyệt vọng. Chiếc xe mất lái va vào xe đi ngược chiều.

- Không mẹ ơi..! Bố ơi..! HUHU

Mọi thứ xung quanh mờ dần..mờ dần..như một làn khói trắng..Không còn thấy gì nữa..chỉ văng vẳng tiếng hét, tiếng khóc và một tiếng "Rầm" dữ dội trong tâm trí.

- Không ..! Không..!!_Xu bật người đậy..miệng vẫn lẩm nhẩm..mồ hôi toát ra đầm đìa...có cả nước mắt còn ướt lăn dài trên má Xu. Là một giấc mơ..một cơn ác mộng. Nhiều lần Xu từng mơ về một vụ tai nạn..nhưng Xu không biết nó nói lên điều gì.. Và lần này..giấc mơ dài..nó rất thực. Cứ như đã từng trải qua. Trong giấc mơ..thật ra Xu là ai?? Là đứa bé chăng..nhưng cứ mỗi khi nghĩ về nó..về giấc mơ như vậy..đầu Xu lại đau nhói. Xu từng hỏi anh trai nhưng không hề nhận được đáp án. Anh chỉ lắc nhẹ đầu, phớt lờ đi "chỉ là giấc mơ thôi, không sao cả"..Trong mơ Xu không nhìn rõ mặt của tất cả họ..nó mờ nhạt...họ là ai ??? người phụ nữ?? người đàn ông, và cậu bé, cô bé đó, bác Hân..cái tên Boo nữa????????????
Đầu Xu đau nhói..

Trời đã sáng. Những tia nắng hắt qua màn rèm cửa sổ. Nếu anh Xu mà ở nhà chắc sẽ mắng là đồ mèo lười cho xem .7 giờ sáng, hôm nay là chủ nhật nên Xu không lo lắng việc dậy muộn.

"- TING..TING..TING..TING..TING.._Là cuộc điện thoại của Lam"

- Mới sáng ra gọi sớm thế?

"- Cô nương..hơn 7h rồi cô.. "

- Ừ nhỉ..hì hì..thế có chuyện gì??

"- Lát tớ qua nhà..hỏi xem có nhà không ấy mà."

- Tớ ở nhà.

"- Vậy lát tớ đến"

- Ừm..bye.

Bạn hãy đăng nhập để có thể bình luận!

Chưa có bình luận nào!

Anh Và Cô Ấy Đã Yêu Nhau Một Thời Gian

Anh Và Cô Ấy Đã Yêu Nhau Một Thời Gian

Họ dọn đến sống chung với nhau. Khi lần đầu tiên bờ môi của anh chạm vào môi cô, cô sẽ thầm hứa cả đời này sẽ chỉ yêu mình anh và bên anh mãi. Rồi cô chun mũi vẻ nũng nịu hỏi anh : " Thế anh sẽ yêu em bao lâu?"
23/12/2012 - 172 lượt xem
Dễ và khó

Dễ và khó

Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó. Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
23/12/2012 - 246 lượt xem
Người vợ chung thủy nhất

Người vợ chung thủy nhất

Một thương nhân giàu có có 4 bà vợ. Ông yêu người vợ thứ tư nhất, ông tự hào về người vợ thứ ba, ông tìm đến người vợ thứ hai như một người bạn tâm tình nhưng hầu như chẳng bao giờ chú ý đến người vợ thứ nhất…
23/12/2012 - 327 lượt xem
Hãy là chính mình

Hãy là chính mình

Hãy mãi là chính bạn, chỉ bởi chẳng ai có đủ may mắn để nhận ra rằng mình có thể tuyệt vời đến thế nào. Nhưng điều đó không có nghĩa là "vầng hào quang" quanh bạn không chói sáng.
23/12/2012 - 353 lượt xem
Bức thư gửi phụ nữ – một nửa của thế giới

Bức thư gửi phụ nữ – một nửa của thế giới

Ta cho phép người đàn ông say giấc để anh ta không quấy rầy sự sáng tạo và để ta có thể kiên trì hoàn thiện vẻ ngoài của ngươi...
23/12/2012 - 442 lượt xem
HayDay